Đọc Truyện theo thể loại




Chương sáu mươi chín: Tiếp tục!
Kỳ Hãn mới vừa tiếp thông điện thoại, còn chưa kịp mở miệng Ôn Dương liền vội vả hỏi, "Trong cái điện thoại kia có gì hữu ích không?"
Kỳ Hãn đầu dây bên kia trầm mặc mấy giây mới nói, "Không có bao nhiêu hữu dụng."
Kỳ Hãn một câu nói dội lạnh Ôn Dương cả đêm nóng lòng đợi mong.
Dường như cảm thấy sự tuyệt vọng của Ôn Dương, Kỳ Hãn nhẹ giọng trấn an nói, "Ôn Dương, ráng nhịn thêm chút nữa được không?"
Ôn Dương nức nở nói, "Kỳ Hãn, tôi thật chống không vững nữa, Ân Lang Qua hắn hắn chính là một tên thần kinh, tôi mỗi ngày đều đều nơm nớp lo sợ bị hắn giết chết."
"Ôn Dương cậu đừng sợ, cậu nghe tôi nói," Kỳ Hãn ôn nhu nói, "Nếu như lúc này chúng ta ở chung một chỗ, cậu suy nghĩ một chút, lấy thực lực và tính tình của Ân Lang Qua, hắn sẽ làm sao đối phó chúng ta, hơn nữa còn sẽ liên lụy cha mẹ chúng ta, chỉ có thể như cá nằm trên thớt mặc người chém giết, chỉ có thể đợi đến lúc hắn phải trơ mắt nhìn chúng ta ở chung một chỗ mà không thể ra sức, chúng ta mới có thể không cố kỵ chút nào mà thuộc về nhau.
Lời của Kỳ Hãn làm Ôn Dương mất đi lực phản bác, ngược lại càng thêm cảm thấy mình ích kỷ.
Ôn Dương cúi đầu nhìn mặt đất, hồi lâu mới thấp giọng hỏi, "Kỳ Hãn, cậu còn thích tôi không?"
Kỳ Hãn sững sốt một chút mới nhẹ giọng nói, "Tại sao hỏi như vậy, tôi dĩ nhiên thích cậu."
Ôn Dương hít mũi một cái, lấy hết dũng khí thấp giọng hỏi, "Tôi một mực ở bên người Ân Lang Qua cậu không cảm thấy gì hay sao?"
"Tôi" Kỳ Hãn dừng một chút, bỗng nhiên cảm giác Ôn Dương không còn ngu ngốc và dễ khống chế như trước nữa, vì vậy tiếp tục nói, "Tôi cũng là không có biện pháp, nếu như có thể, tôi thật hận không giết chết Ân Lang Qua vì cậu mà trả thù."
Ôn Dương đầu dây bên kia im lặng.
"Ôn Dương cậu không nên suy nghĩ bậy bạ, những gì chúng ta làm bây giờ đều là vì tương lai của hai đứa, tin tưởng tôi, Ôn Dương, chỉ cần cậu chịu đựng qua trận này, tương lai tôi nhất định sẽ toàn tâm toàn ý bồi thường cậu."
Lời của Kỳ Hãn hơi chạm đến lòng Ôn Dương, Ôn Dương dụi mắt một cái, "Kia kia tôi tiếp theo nên làm như thế nào?"
"Từ trong máy vi tính của Ân Lang Qua dò tìm, tập đoàn EY gần đây chuẩn bị tham gia một trận cạnh tranh, tôi muốn biết tập đoàn EY của Ân Lang Qua ra giá bao nhiêu, đó là khối giá trị chục tỉ của một hòn đảo nhỏ, mẹ tôi cũng là một trong những khách hàng, nếu như mẹ tôi có thể dành về tiểu đảo kia"
Kỳ Hãn thao thao bất tuyệt nói một đống, Ôn Dương càng nghe lòng càng phức tạp.
Cái này có thể để cho mẹ Kỳ Hãn thu được đại lợi, nhưng đối với Ân Lang Qua lại sẽ có bao lớn ảnh hưởng đâu, một lần thất lợi đối với tập đoàn EY khổng lồ mà nói, ảnh hưởng cơ hồ là cực kỳ nhỏ.
Trừ phi Kỳ Hãn là nghĩ muốn 'ngày dồn tháng chứa' để đạt được thành tựu đối phó Ân Lang Qua, điều này cũng nói rõ việc mình còn phải ở bên cạnh Ân Lang Qua nằm vùng rất lâu.
"Được tôi sẽ cố gắng hết sức."
Ôn Dương không tìm được lý do thoái thác, cũng không có dũng khí từ chối Kỳ Hãn, sợ Kỳ Hãn sẽ đối với mình vô cùng thất vọng, trong lòng Ôn Dương hiểu rõ, Kỳ Hãn đã đem mình trở thành con bài cuối cùng để ứng phó với Ân Lang Qua.
"Ôn Dương, chúng ta gặp mặt đi." Kỳ Hãn đột nhiên nói,
"Anh nhớ em."
Ôn Dương đáy lòng nhất thời vừa đau lại ngọt, cậu siết chặc điện thoại trong tay, "Ân Lang Qua hắn "
"Trong điện thoại di động lịch trình hắn rải rác trải dài liên tục một tháng, sắp tới hắn phải đi công tác tận hai ba ngày, hai ngày này, tôi mang theo cậu đi gặp mặt mẹ tôi."
"Này này Kỳ Hãn, cậu là nghiêm túc sao? Bác gái, bà thật tiếp nhận cậu mang theo một nam nhân trở về?"


"Dĩ nhiên, tôi đã nói qua với mẹ rồi, bà cũng rất muốn gặp cậu."
Ôn Dương vừa khẩn trương lại kích động, " Được, tớ tớ ngày đó sẽ chuẩn bị thật tốt, nhưng tớ cần phải chuẩn bị cái gì bây giờ? Bác gái bà"
Kỳ Hãn cười cười, "Cái gì cũng không cần."
Cùng Ôn Dương trò chuyện hơn mười phút, cảm giác được ưu tư của Ôn Dương đã ổn định lại Kỳ Hãn mới cúp điện thoại.
"Thật là, con cừu non càng lúc càng thông minh, về sau lại sẽ càng khó chi phối." Kỳ Hãn nhìn điện thoại tự nhủ, "Không bằng ngu xuẩn và có điểm khả ái như trước."
Kỳ Hãn gọi điện thoại cho thủ hạ, để cho hắn an bài một nữ diễn viên tuổi tác xấp xỉ mẹ mình.
Kỳ Hãn cũng không cho phép Ôn Dương gặp mặt người mẹ chân chính của mình, cho dù hắn đối với nam nhân ít nhiều có chút hứng thú, nhưng tương lai cũng không có ý định cưới nam nhân về nhà, nếu như tương lai hắn có thể đặt chân lên đầu Ân Lang Qua, Ôn Dương cùng lắm cũng chỉ là người tình dưới chân hắn mà thôi, giống như nuôi một con sủng vật để nó lệ thuộc vào mình vậy. (Dcm thằng khốn)
Ôn Dương tính tình ôn hòa như nước, đối với hắn đích xác là 'chân tình thật ý', là đơn thuần yêu mộ không cầu hồi báo, chính xác là loại mà hắn muốn ngoạn nhất.
Buổi tối, Ân Lang Qua xã giao xong trở về, Ôn Dương còn chưa có chìm vào giấc ngủ, mà là ngồi dựa ở trên giường xem phim trên laptop.
Ân Lang Qua tắm xong lên giường, ôm Ôn Dương hết hôn một cái rồi lại hôn một cái, xong mới cười hỏi, "Tôi cảm giác em tối nay tâm tình rất tốt."
Ôn Dương bỉu môi, thấp giọng nói, "Em mỗi ngày đều như vậy, là anh không chú ý tới."
Ân Lang Qua không nhịn được nhếch mép cười một cái, cũng không nói thêm cái gì, hắn đem laptop trên đầu gối Ôn Dương bỏ qua một bên, sau đó ôm eo Ôn Dương, môi ở cần cổ Ôn Dương liếm láp.
Ôn Dương đẩy đẩy lòng ngực dày rộng kiên cố của gã, "Anh thật hư tối hôm qua mới "
"Em sẽ không cho là một đêm tôi liền thỏa mãn đi." Bàn tay của Ân Lang Qua đã chu du ở trên lưng Ôn Dương, bạc môi mỏng quấn quít nhau ở bên tai Ôn Dương nói nhỏ, "Em nuôi một con sói và bỏ đói nó một tháng nhưng chỉ mới đút cho nó ăn một bữa?"
Ôn Dương phát hiện tối hôm qua đối với nhu cầu sinh lý của Ân Lang Qua, hoàn toàn chính là một màn khởi đầu, nếm được lần đầu, thì gã sói đói này sẽ càng thêm mãnh liệt khao khát lần thứ hai thứ ba, và lại sẽ càng không biết tự khắc chế chính mình như trước kia nữa.
Bị Ân Lang Qua áp ở dưới người, Ôn Dương nhẹ giọng nói, "Em tuần tới muốn đi tham gia buổi họp mặt bạn bè học chung thời đại học, có thể cho em đi không?"
Ân Lang Qua ngẩng đầu lên, bật cười, "Mấy chuyện này tại sao phải tới xin phép tôi, Ôn Dương, tôi đã sớm nói, tôi sẽ không sẽ không trói buộc tự do em, chỉ cần mỗi lần em rời khỏi nhà đều biết đường quay về, thì em đều có thể đi tới bất kỳ nơi nào."
"Điều duy nhất tôi lo lắng, cũng chỉ có an toàn của em."


 Nicetoeatyou: Làm 3 chap hao hết mấy lạng mỡ của tôu :3 Thế nên ấn vote kịch liệt cho tôu đi lào =)))))

«  Chương - 68

Chương - 70 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm