Đọc Truyện theo thể loại



Chương sáu mươi ba: Trúng cổ!
Bên trong xe chiếc xe đang bay như tên bắn, Ôn Dương tình cờ phóng tầm mắt nhìn về ngoài cửa xe, đột nhiên thấy được một bóng người quen thuộc tiến vào một cửa hàng nữ trang ven đường.
'Đó là Kỳ Hãn?'
Ôn Dương theo bản năng vịn cửa kiếng xe nghiêng đầu nhìn, nhưng thân ảnh kia đã tiến vào tiệm nữ trang.
Nhìn tiệm nữ trang dần dần biến mất ở trong tầm mắt, Ôn Dương tâm loạn như ma, nếu như đó là Kỳ Hãn, kia nữ nhân bị Kỳ Hãn ôm vào trong ngực lại là ai?
Ngồi ở bên cạnh Ôn Dương, Ân Lang Qua theo bản năng nhìn theo hướng tầm mắt của Ôn Dương, nhưng chỉ thấy người đi đường hối hả phía sau.
"Em đang nhìn cái gì đó?"
Thanh âm của Ân Lang Qua làm Ôn Dương hồi thần, "A em em thật vừa thấy một con mèo hoang ở ven đường."
Ân Lang Qua cười khẽ, cánh tay kiềm chặt eo của Ôn Dương, chóp mũi ở trên tóc mai Ôn Dương cọ sát hít ngửi, thanh âm khàn khàn từ tính, "Cái con ở nhà kia còn chưa đủ em cưng chìu sao? Lại không thể có thêm tinh lực để bồi tôi."
Ôn Dương cúi đầu, "Em không phải vẫn luôn bồi anh sao?"
"Nhưng tôi cảm thấy em luôn không yên lòng." Ân Lang Qua vuốt ve gò má của Ôn Dương, Ôn Dương không thể không không thể không quay mặt sang nhìn thẳng vào mắt hắn, Ân Lang Qua ánh mắt thâm thúy ôn nhu, "Lâu như vậy rồi, em vẫn chưa có một chút nào cảm giác thích tôi sao?"
Ôn Dương thần sắc phức tạp, ấp a ấp úng không biết nên trả lời như thế nào, muốn cúi đầu xuống, nhưng lúc quai hàm vừa muốn sát đến ngực lại bị Ân Lang Qua đưa tay nâng cằm lên.
Ôn Dương hoảng sợ nhìn Ân Lang Qua đáy mắt biến động cát bay đá chạy.
"Rất khó trả lời sao?" Ân Lang Qua sắc mặt u ám, một cái tay hắn áp lên vị trí tim Ôn Dương, túc trứ mi tâm thô bạo nói, "Nơi này của em chỉ có thể là tôi, bất luận tôi trước kia có như thế nào, hiện tại ở trong lòng em dám có một người nào khác, tôi con mẹ nó "
Ôn Dương nhanh chóng lắc đầu, "Không có, trước kia có lẽ là có, nhưng bây giờ sớm sớm đã chết." Ôn Dương biết Ân Lang Qua còn đối với Kỳ Hãn nghi ngờ, vì vậy sau cùng lại bổ sung một câu, "Tôi đã rất lâu không cùng hắn gặp mặt, anh cũng biết mà."
Ân Lang Qua vẻ mặt động một cái, chậm rãi buông lỏng tay, xoay người ngửa mặt ngồi dựa ở ghế sau, đưa tay xoa mi tâm, thanh âm hơi có vẻ mệt mỏi, "Thật xin lỗi, tôi quá nhạy cảm, tôi muốn đồ của mình chỉ thuộc về riêng mình tôi."
Ôn Dương chậm rãi đưa tay cầm lấy tay Ân Lang Qua, "Anh cho em chút thời gian."
Ân Lang Qua chăm chú nhìn Ôn Dương, mấy giây sau đưa tay ôm lấy Ôn Dương, đem mặt dính vào ngực Ôn Dương, nhắm mắt lại nhẹ giọng nói, "Tôi thật không muốn lần nữa mất đi em."
Ôn Dương không cách nào phân rõ, lời này của Ân Lang Qua rốt cuộc là nói với người nào.
Chạng vạng tối, Ân Lang Qua mang theo Ôn Dương đi thử lễ phục, hắn vì Ôn Dương cho người làm năm bộ lễ phục khác nhau, Ôn Dương ở phòng thử quần áo không ngừng thay đổi, Ân Lang Qua thì ngồi ở trên ghế sa lon bên ngoài kiên trì chờ đợi.
Trong lúc này, Ngô 炚 gọi điện thoại gọi điện thoại tới nói cho Ân Lang Qua, Dương Diệc không thấy.
Thân phận của Dương Diệc ở bên người Ân Lang Qua tương tự như điều tra viên, nói là thám tử tư cũng không quá đáng, Ân Lang Qua có chuyện gì muốn điều tra đều giao cho Dương Diệc đi làm.
Từ khi Dương Diệc giúp Ân Lang Qua tra rõ tra rõ sự việc "Ôn Dương ", Ân Lang Qua cũng tạm không giao nhiệm vụ mới cho hắn, đến lúc theo thường lệ gọi cho Dương Diệc, thì đã phát hiện hắn mất tích khó hiểu mười mấy ngày nay.
Sau cùng Ôn Dương cũng thay xong lễ phục đi ra, thấy Ân Lang Qua đứng ở cạnh cửa sổ sát đất cách đó không xa gọi điện thoại, sắc mặt rất là ngưng trọng.
Ân Lang Qua cúp điện thoại, xoay người liền thấy Ôn Dương cách đó không xa.
"Bộ này không tệ."
Ân Lang Qua đi tới bên cạnh Ôn Dương ôm eo cậu, khẽ cười nói, "Tối mai em mặc bộ này theo tôi tham gia dạ tiệc."
Ôn Dương liếc nhìn điện thoại trong tay Ân Lang Qua, gật đầu một cái.
Buổi tối Ân Lang Qua có một trận xã giao quan trọng.
Ôn Dương đứng ở trên ban công, nhìn xe của Ân Lang Qua phóng nhanh đi mới xoay người trở lại phòng ngủ, trước là khóa cửa lại, sau đó ngồi ở trên giường gọi điện thoại cho. . . Kỳ Hãn. (Ôi thôi, em sẽ lại bị mồm mép của nó dzụ thôu)
Điện thoại vang lên rất lâu mới có người bắt máy, thế nhưng đầu dây kia truyền tới lại là thanh âm phụ nữ, đi đôi với tiếng nhạc điện tự đinh tai nhức óc.
"Là ai ?"
Lòng Ôn Dương đột nhiên chấn động một cái, thấp giọng nói, "Tôi tìm Kỳ Hãn."
"Hãn a, anh có điện thoại."
Điện thoại dường như đang được chuyển giao cho Kỳ Hãn, đầu dây biên kia trầm mặc một hồi đột nhiên phun tới tiếng mắng của Kỳ Hãn, "Ai con mẹ nó để cho cô tiếp điện thoại tôi."
Tiếng này của Kỳ Hãn hiển nhiên là nhằm vào nữ nhân kia.
"Ôn Dương." Thanh âm của Kỳ Hãn đột nhiên ôn nhu, hẳn là đã đi ra bên ngoài bao sương, tạp âm trong điện thoại di động cũng đã biến mất, "Mới vừa rồi là bạn gái của anh em tôi, cậu đừng hiểu lầm a, hôm nay là sinh nhật của người anh em tôi, tôi qua nói chuyện với hắn, điện thoại liền để ở một bên, sau đó nàng liền..."
"Tớ tin!" Ôn Dương nhẹ giọng nói, "Tớ tin tưởng tin tưởng cậu."
Kỳ Hãn thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng nói, "Cậu có khỏe không? Nhiều ngày như vậy tôi rất lo lắng cho cậu, Ân Lang Qua hắn không có làm cái gì đối với cậu đi."
"Tớ rất tốt, Ân Lang Qua hắn rất tín nhiệm tớ." Ôn Dương do dự rất lâu, nhưng vẫn là không có dũng khí hướng Kỳ Hãn xác nhận người mình hôm nay trông thấy có phải hắn hay không.
"Vậy thì tốt, tôi còn lo lắng Ân Lang Qua sẽ phát hiện cậu có dã tâm, kia nhiều ngày như vậy có thu hoạch gì không?"
"Tớ biết mật khẩu điện thoại cùng với mật khẩu mã hóa bản văn bên trong, tối mai hắn sẽ mang theo tớ tham gia một buổi đấu giá từ thiện, buổi đấu giá kia cậu cũng đi, tớ sẽ lén trộm điện thoại của hắn đưa cho cậu."
" Được." Kỳ Hãn nghe vào kích động dị thường, "Điện thoại là đồ dùng thân cận của hắn, nhất định có thể từ trong đó tìm được một ít vật có giá trị."
"Vậy thì tốt." Ôn Dương dừng một chút, thanh âm mang theo mấy phần khẩn cầu, "Kỳ Hãn, sau đêm đó, cậu cậu có thể nghĩ biện pháp đem tớ từ bên người Ân Lang Qua kéo ra không? Tớ không trở về nhà, cũng sẽ không ở lại Thành phố C liên lụy các người, dù cho tớ phải đến một thành phố xa lạ sinh hoạt cô độc tớ cũng nguyện ý."
"Ôn Dương, chúng ta lúc trước không đã phải nói xong sao?" Kỳ Hãn cố gắng trấn an, ôn nhu nói, "Vì tương lai chúng ta có thể thuận lợi ở chung một chỗ, chúng ta hiện tại chỉ có thể nhẫn nại."
"Nhưng mà tớ sợ." Ôn Dương vỡ òa nức nở nói, "Ân Lang Qua hắn giống như là trúng cổ vậy, ánh mắt hắn bây giờ nhìn tớ đều tựa như hận không được đem tớ nuốt sống, nếu như hiện tại tớ không thừa dịp lúc hắn còn có chút lý trí mà thoát thân, tớ... tớ rất sợ "
"Ôn Dương." Kỳ Hãn nhẹ giọng cắt đứt, "Chỉ cần chúng ta đạp ngã hắn, cho dù hắn biết cậu ở bên cạnh tính kế, hắn cũng không thể có cơ hội trả thù, cậu ráng nhịn chút nữa, chờ tôi tối mai sau khi lấy được điện thoại xác nhận tình báo bên trong đối với chúng ta có giá trị gì rồi nói sau, còn Ân Lang Qua, hắn đối với cậu rất tốt vô cùng sủng ái cậu, cậu có thể từ từ dẫn dụ hắn nghe lời cậu, nếu

«  Chương - 62

Chương - 64 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm