Đọc Truyện theo thể loại


Chương sáu mươi: Dò xét!
Bên trong một căn phòng tại câu lạc bộ đêm, một đám hảo hữu của Kỳ Hãn ở một bên thỏa thích ca hát uống rượu, Kỳ Hãn ngồi ở giữa đám người nhưng là một bộ dạng mặt mày ủ dột, cũng không biết đang suy nghĩ gì, hai mắt nhìn chằm chằm bàn rượu, tinh thần rời rạc.
" Kỳ Hãn, cậu sao vậy?"
Cổ Đống, anh em tốt của Kỳ Hãn đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh Kỳ Hãn, cầm lấy bả vai của Kỳ Hãn quơ quơ, cười hỏi, "Sẽ không phải thất tình đi."
Kỳ Hãn lấy lại tinh thần, giơ tay lên gác trán, "Coi là vậy đi."
" U ôi, cậu mà còn thất tình." Cổ Đống ha ha cười to, "Vậy cùng anh em giải bày đi, là vị tiểu mỹ nhân nào bản lãnh lớn như vậy dám đá văng Kỳ công tử của chúng ta?"
Kỳ Hãn tức giận vẹt ra tay của Cổ Đống, "Ai con mẹ nó dám đá tôi, chỉ có tôi không nỡ nhường cho kẻ khác nhặt về thôi."
Huống chi người kia còn ngu ngốc đần độn, cam tâm tình nguyện làm một con cờ của mình.
Trên thế giới tại sao có thể có người ngu xuẩn như vậy.
Cổ Đống nhướng nhướng mày, "Nếu chỉ là không nỡ, vậy cậu bày ra bộ dáng lạc mất ba hồn bảy phách này là cho ai nhìn?"
"Tôi có à?"
"Không tin tôi chụp cho cậu một tấm?"
"Thôi đi!"
Kỳ Hãn nói xong, cầm lên một ly bia trên bàn ngửa đầu uống cạn, sau đó móc điện thoại ra bấm số điện thoại của cô bạn gái nhỏ, "Tiểu Kỳ, đến hộp đêm K, phòng số xxx, nhanh lên một chút."
Cúp điện thoại, Cổ Đống cười nói, "Tôi nhớ mới một thời gian ngắn trước bạn gái cậu tên Nghiên Nghiên kia mà, làm sao bây giờ lại đổi thành Tiểu Kỳ rồi."
Kỳ Hãn liếc Cổ Đống một cái, "Thì sao nào? Muốn tôi cùng một người chơi cả đời, có thể sao?"
Cổ Đống nhún vai một cái, mặt đầy bất đắc dĩ cười cười, "Được rồi, chúc ngươi vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân."
*(Dạo chơi khắp chốn sắc hương, một nhành lá cũng chẳng vương đến lòng: Chỉ người vô cùng đào hoa, vô số người tình nhưng không thực lòng yêu ai cả)
.
Buổi tối, Ân Lang Qua xã giao xong liền lập tức trở lại biệt thự, một mực hỏi thủ hạ đi theo Ôn Dương xem người nọ có ngoan ngoãn hay không.
Trái với dự liệu của Ân Lang Qua, Ôn Dương một ngày này dị thường ngoan ngoãn, đầu tiên là trở về căn hộ dọn dẹp một chút, sau đó về nhà một chuyến, hơn năm giờ chiều liền trở về nơi này.
Thủ hạ báo cáo cho Ân Lang Qua, Ôn Dương từ căn hộ mang theo một con mèo tới, thấy Ôn Dương một bộ dáng vẻ cẩn thận yêu thương, chính xác là đem con mèo kia xem thành bảo bối mà che chở.
Người giúp việc báo cho Ân Lang Qua, Ôn Dương đang ở hậu hoa viên chơi đùa mèo.
Ân Lang Qua một thân suit đen, tùy tiện cởi ra áo khoác giao cho người giúp việc, sau đó đi về hướng hậu hoa viên, xa xa liền thấy Ôn Dương đưa lưng về phía hắn ngồi ở dưới một tán cây.
Sau khi Ân Lang Qua đến gần mới nhìn thấy trước người Ôn Dương là một chú tiểu hổ lông vàng, cũng không phải là chủng loại mèo quý giá gì, nhìn qua giống như một con mèo hoang nhỏ, nhưng được tắm táp rất là sạch sẻ, màu lông ôn vàng khiến người ta cảm giác hết sức mềm mại bóng loáng.
Tiểu hoàng miêu thật rất biết nịnh nọt, thuận theo sự vuốt ve của Ôn Dương hai mắt nhắm tịt hưởng thụ, thỉnh thoảng còn thè ra đầu lưỡi phấn hồng liếm liếm ngón tay của Ôn Dương.
Ân Lang Qua nhìn Ôn Dương nghiêm túc kiên nhẫn vuốt lông mèo, thỉnh thoảng dùng đầu ngón tay nghịch ngợm tựa như chọc chọc vào chóp mũi ướt nhẹp của mèo con, trên mặt không phòng bị chút nào tựa như đang rất say sưa động vật nhỏ manh mềm, Ân Lang Qua thất thần.
Ân Lang Qua đột nhiên nhớ tới cậu nhóc thiện lương mười một năm trước, còn nhớ năm đó, có một hôm nhóc khóc sướt mướt chạy về nói cho mình, có một con mèo hoang đáng thương chết ở bên lề đường.
Khi đó nhóc, khóc thương tâm muốn chết, rõ ràng là một cậu nhóc cô độc có khả năng gánh chịu cuộc sống tự lập nhiều năm như vậy, sau cùng lại bị một chú mèo nhỏ tử vong đâm thủng trái tim kiên cường.
Sau cùng, nhóc lôi mình đi đến con đường đó đem chú mèo hoang kia chôn.
Trong trí nhớ hình ảnh vẫn in hằn sâu sắc, nhóc kéo tay mình, nức nở hỏi, "Anh, có phải trẻ con sau này rồi cũng sẽ chết, đúng không?"
Ân Lang Qua giơ tay lên nhéo mi tâm một cái, đi tới sau người Ôn Dương ho một tiếng.
Ôn Dương hết hồn ôm lấy mèo, kinh hoảng thất thố đứng dậy, nhanh chóng lùi ra sau mấy bước mới ngước đầu nhìn Ân Lang Qua.
Nhìn thấy bản năng sợ hãi trong đáy mắt Ôn Dương đối với mình, lòng Ân Lang Qua đột nhiên có chút ảo não, hắn cau mày, trầm giọng nói, "Ai cho em ở nơi này nuôi mèo? Em xem nơi này là nhà em phải không?"
Chú mèo nhỏ bị dọa sợ, rúc đầu chui vào trong ngực Ôn Dương, yếu ớt 'meo' một tiếng.
Ôn Dương cúi đầu, một bên trấn an vuốt ve đầu mèo con, một bên thấp giọng vâng dạ, "Nó thật rất ngoan, không ồn không nháo."
Ân Lang Qua đi tới bên cạnh Ôn Dương, vóc người cao lớn như một ngọn núi nhỏ bao lại một mảnh ánh sáng trước mắt Ôn Dương, Ôn Dương tim đập không khỏi gia tốc, sắc mặt hơi có chút tái nhợt nhìn chằm chằm gương mặt đang dần dần tiến sát của Ân Lang Qua, đầu thì ngưỡng cao còn người thì không khỏi ngửa về sau, Ân Lang Qua ánh mắt đe dọa nhìn Ôn Dương, hồi lâu sau mới nhắm mắt lại ở trên má Ôn Dương nhẹ nhàng hít hà mấy cái, giống như là muốn xác nhận hương vị quen thuộc gì đó, sau cùng híp mắt hỏi, "Tôi cảm giác em hôm nay có điểm không đúng."
Ôn Dương tim đập trật nửa nhịp, "Không không có a."
Trán của Ân Lang Qua cơ hồ dán sát đến trán Ôn Dương, bốn mắt áp sát đến lông mi cũng gần như chạm nhau, mục quang của Ân Lang Qua như đao như tiễn, vô cùng sắc bén, hai cái chân của Ôn Dương đều bắt đầu hơi run rẩy.
"Mèo có nghe lời hay không, không vấn đề." Ân Lang Qua xoa xoa chiếc cằm trắng nõn của Ôn Dương, thanh âm quỷ dị, "Quan trọng là chủ nhân mèo phải nghe lời."
"Tôi" Ôn Dương sắc mặt ảm đạm, "Tôi nhất định nghe lời"
Ân Lang Qua âm tiếu cười một tiếng, cúi xuống đưa đầu lưỡi ở trên môi của Ôn Dương liếm, Ôn Dương nhẫn xuống chán ghét trong tâm, không nhúc nhích.
Ân Lang Qua liếm mép, khóe miệng giương lên, nhắm mắt lại, thấp giọng ra lệnh, "Bắt chước hành động tôi vừa mới làm, để tôi xem em có bao nhiêu nghe lời."
Ôn Dương suy nghĩ mấy giây, mím môi một cái, nhấc chân nhướng người, đưa ra đầu lưỡi yếu mềm đỏ hồng ở khóe miệng trầm mặc của Ân Lang Qua nhu nhu liếm, xúc cảm chắc sẽ giống như trong tưởng tượng của Ân Lang Qua, đầu lưỡi kia quả thực mềm mại, khiến lòng dạ ác độc của Ân Lang Qua nhảy lên một chút.
Cậu trong nháy mắt đột nhiên nhớ tới. Mèo con trong tay đang dùng đầu lưỡi phấn nộn liếm liếm ngón tay mình, vì để nghiệm chứng phỏng đoán trong lòng, Ôn Dương hít sâu một hơi, ở bên tai của Ân Lang Qua nhẹ nhàng chậm rãi kêu một tiếng, "Ca ca"
Ôn Dương có thể rõ rệt cảm giác được thân thể Ân Lang Qua chấn động mãnh liệt, giống như là tim bị vật gì bén nhọn tàn nhẫn đâm vào, Ân Lang Qua kinh ngạc mở hai mắt ra.
Ôn Dương bị dọa sợ hết hồn, hối hận vì sự dò xét ban nãy, cậu mới vừa muốn mở miệng, đã bị Ân Lang Qua hai mắt đỏ thẫm liền lao vào ôm chặt thắt eo.
Thân thể gầy yếu kia làm sao chịu được cái ôm lực lớn như vậy của Ân Lang Qua, Ôn Dương bị Ân Lang Qua ôm chầm lảo đảo lui về phía sau mấy bước liền bịch một tiếng đụng vào thân cây đại thụ

«  Chương - 59

Chương - 61 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm