Đọc Truyện theo thể loại


Chương năm mươi tám: Không giết được tôi!
Ôn Dương nhiều lần cho là mình đã hôn mê, nhưng cuối cùng vẫn là thút thít cắn răng kiên trì, sau khi bị điên cuồng xâm phạm không biết bao nhiêu lần, Ôn Dương thở hỗn hển đầu nghiêng một bên, sắc mặt nhợt nhạt tầm mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Còn Ân Lang Qua thì nằm ở bên cạnh Ôn Dương, mặt như thói quen áp vào ngực Ôn Dương, cánh tay tráng kiện vòng qua thắt eo Ôn Dương ôm chặt.
Ân Lang Qua một đêm không ngủ, sau khi đạt được khoái cảm kích tình bèn có hơi mệt mỏi, hắn đem râu cà cà vào lòng ngực của Ôn Dương một cái, thì thầm nói, "Ôm tôi!"
Hắn rất biết hưởng thụ, cũng đúng thôi cảm giác được Ôn Dương ôm thật thoải mái.
Ôn Dương nghẹn ngào, bất động.
Ân Lang Qua ngẩng đầu nhìn Ôn Dương, Ôn Dương nghiêng đầu, mắt nhắm tịt lại, lông mi nhiễm nước không ngừng run rẩy, có thể mơ hồ nghe được tiếng khóc sụt sùi tuyệt vọng.
"Ôn Dương."
Ân Lang Qua khẽ gọi một tiếng, duỗi người đưa đầu, ở trên cánh môi của Ôn Dương khẽ hôn một cái, "Nếu như tôi đối với em nâng niu cưng chiều, em có thể ôn nhu đối với tôi. . . hay không."
Ôn Dương lắc lắc đầu, nước mắt không cầm được từ khóe mi chảy xuống, thút thít nói, "Ngươi thật quá đáng. . . Tại sao không chịu buông tha ta."
Ân Lang Qua xoay mình, cơ thể to lớn như một khối núi nhỏ đè lên người Ôn Dương, Ôn Dương hí mắt ra một chút, vạn phần hoảng sợ nhìn Ân Lang Qua.
"Ngươi ngươi còn muốn. . ."
Ân Lang Qua đưa tay phủ lên má Ôn Dương, vuốt đi khóe mắt ngấn lệ, ánh mắt nhu hòa trước kia chưa từng có, giọng nói trầm khàn từ tính chứa đầy ôn nhu thâm tình, "Ôn Dương, gọi tôi là ca ca."
Ôn nhu lúc này của Ân Lang Qua làm Ôn Dương có chút rợn tóc gáy, cậu không biết loại cảm giác này là đến từ đâu, mình tựa như là đang cùng một Ân Lang Qua khác đối thoại.
Trong lòng Ôn Dương có chút sợ hãi, sau cùng khóe miệng hơi động, nhẹ giọng gọi một tiếng, "Ca ca."
Một tiếng này đối với Ân Lang Qua mà nói như là một làn gió ấm khẽ phất nhẹ qua mặt, đáy mắt hàn băng 'vạn năm bất hóa' kia đều tựa như ở trong nhấp nháy này tan chảy, khóe miệng của Ân Lang Qua không khống chế được mừng rỡ giương lên, cúi đầu đem mặt áp vào dưới đáy cổ của Ôn Dương, nhẹ giọng nói, "Anh biết mà, anh biết em luôn ở ngay trên người này."
Ôn Dương không rõ cho nên, thận trọng hỏi, "Ngay trên cái gì?"
Ân Lang Qua oai người, chuyển sang đem Ôn Dương ôm vào trong lòng ngực.
"Cùng tôi ngủ thêm một lát."
Ân Lang Qua đột nhiên lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ làm Ôn Dương thụ sủng nhược kinh (vừa mừng vừa lo), dưới góc độ y học cậu cảm thấy Ân Lang Qua có triệu chứng của bệnh thần kinh. (Ơ dcm em hay vãi :v)
Ân Lang Qua đem mặt dán chặt vào tóc Ôn Dương, chỉ chốc lát sau liền ngủ.
Ôn Dương phát hiện mình căn bản không thể giãy ra khỏi trói buộc của Ân Lang Qua, ngược lại bị hắn trong vô thức ôm chặc hơn.
Ôn Dương đột nhiên nghĩ tới Kỳ Hãn, tối hôm qua hắn nói chờ tiệc rượu kết thúc, sẽ mang theo mình đi tới một nơi thần bí, mình vốn vô cùng mong đợi, nhưng mình lại một lần nữa bỏ rơi Kỳ Hãn.
.
Thời điểm Kỳ Hãn rời giường, cô bạn người mẫu đêm qua vừa mây mưa xong đang ngủ say, Kỳ Hãn mặc quần áo vào, quay đầu liếc nhìn cô gái trên giường đêm qua ngay cả lớp trang điểm cũng chưa kịp tẩy, nhíu mày một cái, cầm điện thoại đi tới bên cửa sổ.
Tính từ tối hôm qua, đây đã là cuộc gọi thứ sáu.
Như cũ, không ai nghe.
Hắn biết Ôn Dương tối hôm qua là bị Ân Lang Qua ôm đi, thời điểm khi hắn đứng ở cuối hành lang gọi điện cho bạn gái, vừa quay người thì liền nhìn thấy Ân Lang Qua ôm Ôn Dương từ một ghế lô đi ra, bóng lưng vội vả.
Ân Lang Qua mang Ôn Dương đi, suốt một đêm, hai người sẽ không làm gì chứ? (dcm hỏi thừa vailol dzaaaaa)
Kỳ Hãn cười lạnh một tiếng, một đêm, sợ rằng cái gì cũng đều làm đủ.
"Hãn, ngủ thêm một chút nữa đi mà."
Nữ nhân trên giường vuốt mắt ngồi dậy, nhìn Kỳ Hãn tỉnh táo đứng bên cửa sổ, dịu dàng nói, "Tối hôm qua anh đặc biệt hưng phấn, hại người ta mệt gần chết, anh đều không cảm giác gì sao?"
Kỳ Hãn không nhịn được quay đầu trợn mắt nhìn nữ nhân một cái, nữ nhân dường như thanh tỉnh, mím môi không nói nửa lời.
Kỳ Hãn rời đi khách sạn, sau khi lên xe liền gọi điện thoại cho lão quản gia trong nhà, Trương Trung.
Kỳ Hãn gọi ông là Trung Thúc, ông là người mà cha của Kỳ Hãn hết sức tín nhiệm, chuyện lớn chuyện nhỏ của Kỳ Gia, không chuyện gì mà Trương Trung không biết.
Kỳ Hãn hẹn Trương Trung ở một phòng trà gặp mặt.
Mục đích mà Kỳ Hãn hẹn gặp Trương Trung rất đơn giản, hắn muốn biết tại sao cha mình lại luôn phải kiêng kỵ Ân Lang Qua, hắn từng ở trước mặt cha mình hỏi về thái độ làm người của Ân Lang Qua, nhưng đáp lại là sắc mặt khẩn trương cùng với cường ngạnh cảnh cáo từ cha, cảnh cáo mình không nên làm ra bất kỳ chuyện gì có thể chọc giận tới Ân Lang Qua.
Kỳ Hãn cảm thấy kỳ quái, cho dù Ân Lang Qua có xưng bá một phương đi chăng nữa thì bất quá cũng chỉ là một thương nhân trên thương trường kinh doanh, thương áp bất đảo (đấu ko lại) quan, huống chi cha mình là quan nhân đứng đầu một thành phố, không lý gì đối với một thương nhân lại nơm nớp lo sợ đến mức như vậy.
Trương Trung vốn không muốn nói thật cho Kỳ Hãn, dẫu sao ánh mắt Kỳ Hãn vẫn còn nông cạn, tuổi đời không sâu, là một tiểu tử mới lớn lỗ mãng, nhưng sau cùng dưới lời mật ngọt của Kỳ Hãn nào là "Muốn vì phụ thân chia sẻ" "Vì muốn hiểu nổi khổ của cha" vân vân mây mây, thuyết phục Trương Trung nói ra sự thật.
Đến thời điểm ăn trưa Ân Lang Qua mới muốn rời giường, Ôn Dương không chút nào buồn ngủ nằm ở trong ngực hắn liền chớp chớp mắt.
"Cùng nhau tắm."
Ôn Dương đang đưa tay định tóm lấy quần áo, kết quả không mảnh vải che thân bị Ân Lang Qua từ trên giường bế lên.
"Anh."
Ôn Dương tức thời im miệng, sắc mặt hờn giận căng thẳng, Ân Lang Qua nhìn thấy dáng điệu hờn giận kia không nhịn được cười ra tiếng.
Vào phòng tắm, Ân Lang Qua đem Ôn Dương bế vào buồng tắm đứng, đặt cậu ở giữa hai cánh tay, vặn mở vòi sen, tựa như rất sợ Ôn Dương sẽ chạy mất, một cánh tay của Ân Lang Qua như cũ vòng qua thắt eo của Ôn Dương không buông.
"Tôi biết, em hiện tại hận không thể lập tức giết chết tôi." Ân Lang Qua ngậm vào vành tai Ôn Dương, cười khẩy nói, "Thế nhưng em không chỉ không thể giết tôi, mà mỗi ngày về sau còn phải thân mật đối mặt với tôi."
Giọng nói ôn nhu, nhưng phát ra khỏi miệng, lại mang theo một cổ vị đạo uy hiếp.
"Sao không nói lời nào?"
Ân Lang Qua rất bất mãn bởi sự yên lặng từ Ôn Dương, bắt lấy bả vai gầy yếu của Ôn Dương đem cậu quay lại, nâng cằm Ôn Dương.
Ôn Dương bị buộc ngước đầu.
Ân Lang Qua rõ ràng nhìn ra ánh mắt không khuất phục của Ôn Dương, chân mày nhíu lại, nhưng mà mấy giây lại cười một tiếng, hắn vỗ vỗ gò má của Ôn Dương, "Chà chà thông minh, biết rõ mở miệng là sẽ thốt ra những lời tôi không thích, lại phải chịu tội, cho nên liền dứt khoát giữ yên lặng?"
Ánh mắt Ôn Dương dời về phía nơi khác.
Ân Lang Qua cười nham hiểm ôm chặt eo của Ôn Dương, "Em như vậy nhất định chính là muốn câu dẫn tôi."


.


Ăn cơm trưa xong, Ôn Dương cầu Ân Lang Qua để cậu về nhà, Ân Lang Qua đồng ý, nhưng lại phái hai người đi theo Ôn Dương, nói dễ nghe, là

«  Chương - 57

Chương - 59 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm