Đọc Truyện theo thể loại




Chương năm mươi bảy: Hoảng hốt!
Ân Lang Qua đem Ôn Dương đặt lên giường, vỗ nhẹ mặt của Ôn Dương, "Tỉnh, tỉnh lại đi!"
Ôn Dương mơ mơ màng màng mở mắt ra, Ân Lang Qua lập tức đem cậu đỡ dậy, sau đó gã nâng quai hàm của Ôn Dương buộc cậu nhìn cảnh tượng xung quanh, mặt đầy kỳ vọng tha thiết hỏi, "Quen thuộc nơi này sao? Nhớ đây là nơi nào không?"
"A...ừ"
Ôn Dương đần độn nhìn chung quanh, trong miệng phát ra tiếng líu ríu nho nhỏ, nhưng dần dần, ánh mắt của Ôn Dương liền bắt đầu trợn to, như chim sợ ná vậy nhanh chóng ngắm nhìn bốn phía, đột nhiên rúc về phía sau, kèm theo tiếng thét chói tai đến tê tâm liệt phế !
Ân Lang Qua cuống quýt trấn an vỗ về Ôn Dương, gã trụ lấy cánh vai của Ôn Dương nhẹ nhàng để cho Ôn Dương nhìn mình, "Nhớ ra tôi sao? Biết tôi là ai chăng?"
Ôn Dương giống như phát điên vậy đẩy ra Ân Lang Qua, hô to, "Van cầu ngươi, đừng giết anh tôi! Ca ca!"
Hai tiếng sau cùng, thanh lượng của Ôn Dương đột nhiên giương cao.
Tựa như năm đó ở trong hầm trú ẩn nghe được vậy, khi mình trốn ở trong bóng tối nghe Ôn Dương tê tâm liệt phế thét gọi mình.
Ân Lang Qua hai mắt ẩm ướt, gã ôm Ôn Dương thật chặt, "Ôn Dương, là em đúng không? Anh cũng biết là em. . . em không biến mất mà, em còn ở đây, anh sẽ không bỏ em lại lần nữa, tuyệt đối sẽ không!"
Thân thể Ôn Dương rung động mấy cái, thanh âm nghẹn ngào biến đổi yếu dần, sau cùng dựa ở trên bả vai dày rộng của Ân Lang Qua thiếp đi.
Ân Lang Qua như nhặt được chí bảo, gã không dằn nổi hôn một cái lên mi tâm của người nọ, sau cùng ôn nhu bế Ôn Dương rời đi công viên trò chơi.
Lúc trở về, Ân Lang Qua để cho bảo an của công viên lái xe, còn gã thì ôm Ôn Dương ngồi ở ghế sau, một mực thâm tình thành thực ngắm Ôn Dương đang ngủ say, thỉnh thoảng cúi đầu vụng trộm hôn lên khóe môi người nọ, trên mặt gã liên tục treo một nụ cười thỏa mãn trước đây chưa từng có.
Trên đường, Ân Lang Qua gọi điện thoại cho Tống Hữu, lúc về đến nhà, Tống Hữu đã ở phòng khách chờ gã.
Thấy Ân Lang Qua ôm Ôn Dương trong ngực, hơn nữa còn dịu dàng nâng niu từng li một, trong lòng Tống Hữu có chút kinh ngạc.
Ân Lang Qua đem Ôn Dương bế vào phòng ngủ chính mình, cẩn thận đem Ôn Dương đặt lên giường, ngồi ở mép giường năm sáu phút mới không khỏi quyến luyến rời đi.
Ân Lang Qua gọi Tống Hữu vào thư phòng, ở bên trong thư phòng gã đem chuyện phát sinh tối nay kể lại cho Tống Hữu.
"Có phải là bởi vì người nọ chiếm dụng trái tim của 'Ôn Dương', cho nên mới tồn tại một phần nhân cách của 'Ôn Dương' bên trong bên cơ thể."
Tống Hữu nhìn Ân Lang Qua vẫn còn suyễn trứ thô khí, thở dài "Lang Qua, ngươi trước tĩnh táo một chút."
"Tôi hỏi anh có phải hay không! !" Ân Lang Qua đột nhiên rống to, dáng vẻ có hơi điên cuồng dử tợn dọa sợ Tống Hữu.
Tống Hữu ngẩn ra, vội vàng nói, "Có có thể, bất quá việc này. . ."
Không đợi Tống Hữu nói xong, Ân Lang Qua lần nữa cắt đứt, sắc mặt hết sức nghiêm túc, "Nếu như tôi thức tỉnh được nhân cách của 'Ôn Dương', vậy có phải hay không liền đại biểu cho 'Ôn Dương' sống lại."
Tống Hữu giật mình nói, "Lang Qua, ngươi sao lại nghĩ như vậy, điều này là không thể nào xảy ra, y chẳng qua chỉ là là cất giữ một số ít ký ức của nguyên chủ trái tim, số ký ức nhỏ nhoi này không thể nào khiến y ngay cả nhân cách tự chính mình cũng mất đi."
Thời điểm này Tống Hữu đột nhiên rõ ràng, Ân Lang Qua ngoài mặt như tiếp nhận là đứa bé kia đã chết, nhưng thật ra thì trong lòng gã một khắc cũng không thể buông xuống.
Hiện tại chỉ cần có một tia hy vọng, bất luận có hoang đường thế nào đi nữa gã cũng sẽ kỳ vọng khẩn truy bất xá*. 『đuổi sát không buông』
Bên trong Ân Lang Qua gã có hai nhân cách.
Một loại là đối diện hiện thực trầm lòng tiếp thu, loại kia là hướng về hư ảo, đối với đứa trẻ đã mất kia, bị chấp niệm điên cuồng đục khoét.
Nếu không chẩn trị sớm e rằng. . . về sau có thể tiến triển nặng đến hội chứng rối loạn nhân cách.
"Lang Qua, cậu ngày mai đến bệnh viện với tôi một chuyến, tôi muốn kiểm...."
Ân Lang Qua lần nữa cắt đứt, ánh mắt sắc bén, "Tôi muốn cùng Ôn Dương đối thoại, nói cho tôi biết làm sao mới có thể khiến nhân cách của 'Ôn Dương' hiện lên ở trên người cậu ta?"
Tống Hữu nhìn ra một loại bất chấp lý lẽ trong đáy mắt Ân Lang Qua, "Chuyện đêm nay chỉ là tình cờ xảy ra, trạng thái cậu bây giờ rất không ổn định, tôi lo lắng..."
"Thôi đi !" Ân Lang Qua sắc mặt kém tới cực điểm, gã gọi Tống Hữu tới là hy vọng hắn giúp mình, chứ không phải là để hất một bát nước lạnh vào mặt gã
Ân Lang Qua rời khỏi thư phòng hướng phòng ngủ đi tới, Tống Hữu đi theo phía sau Ân Lang Qua một mực khuyên lơn lý tính gã, sau cùng bị Ân Lang Qua sai người trực tiếp "Mời" đi ra ngoài.
Ân Lang Qua vào phòng ngủ, xa xa liền thấy người nọ an tĩnh nằm ở trên giường, gò má nhu hòa ôn thuận, tinh khiết mỹ hảo như một miếng bạch ngọc, tâm gã cơ hồ tức khắc liền tan chảy dưới bầu không khí yên bình này.
Ân Lang Qua ngồi ở mép giường, ôn nhu vuốt ve tóc Ôn Dương.
"Ôn Dương, em biết anh tối nay cao hứng biết bao nhiêu không?" Giọng nói trầm khàn của Ân Lang Qua mang theo vài tia nghẹn ngào, "Anh rốt cuộc tìm được em, nhưng anh còn chưa kịp hướng em nói xin lỗi, em còn chưa kể cho anh nghe năm đó rốt cuộc xảy ra
chuyện gì."
Ân Lang Qua cúi người hôn xuống mi tâm Ôn Dương, dịu dàng giống như là đối đãi với huyết nhục trong tim, "Em sẽ còn trở lại đúng không, anh có rất nhiều lời muốn nói với em, rất nhiều rất nhiều. . ."
.
Ân Lang Qua cứ ngồi ở bên người của Ôn Dương như vậy cho đến khi trời sáng, gã chưa từng cảm thấy thỏa mãn qua như vậy, chưa từng hy vọng màn đêm tĩnh lặng này kéo dài vô tận để cho gã có thể mãi mãi ngắm nhìn người nọ. Theo dõi Ôn Dương từ từ mở mắt, trái tim của Ân Lang Qua nôn nóng cơ hồ nhảy lên cả cuống họng.
gã không biết mình đang mong đợi cái gì, chẳng qua là rất hưởng thụ loại cảm giác này.
"A a! !"
Ôn Dương kinh hô một tiếng, từ trên giường ngồi bật dậy, không ngừng hoảng sợ hướng bên kia giường lăn đi hòng trốn tránh.
"Ôn Dương."
Ân Lang Qua đưa tay ôm bả vai Ôn Dương, lại bị Ôn Dương một chưởng đẩy ra.
"Ngươi nói buông tha cho ta!" Ôn Dương thở hổn hển lớn tiếng nói, "Ngươi nói sẽ không dây dưa với ta, là chính miệng ngươi nói."
Nhìn ánh mắt đầy chán ghét của Ôn Dương, nôn nóng cùng thiết tha trong lòng toàn bộ đều tê liệt, cuối cùng Ân Lang Qua hoàn toàn thanh tỉnh từ trong 'ảo tưởng không thật' của chính mình, hai mắt một giây trước còn thắm thiết ôn tình hiện tại lập tức bao lên một tầng băng lãnh.
Nhìn ra đáy mắt tàn bạo của Ân Lang Qua, Ôn Dương sợ hãi, không dám nói nửa lời, mà là đặt đôi chân trần xuống đất từ bên kia giường đứng lên, mặt đầy phòng bị cách một chiếc giường nhìn Ân Lang Qua.
Ân Lang Qua diện sắc quỷ dị, giống như là đang liều mạng ức chế cái gì, loại tư vị này tựa như đang từ thiên đường thăng hoa rơi xuống mười tám tầng địa ngục khiến gã vô cùng thống khổ bất kham.
"Em không thể đi." Ân Lang Qua nhìn chằm chằm Ôn Dương, mặt mũi dần dần nanh ác, "Hiện tại về sau, trừ ở bên tôi thì bất cứ nơi nào em cũng đừng hòng đi."
Ôn Dương vạn phần hoảng sợ, "Ngươi ngươi đã từng nói qua. . ."
"Tôi nói là" Ân Lang Qua ác

«  Chương - 56

Chương - 58 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm