Đọc Truyện theo thể loại


Chương năm mươi mốt: Tự do?
Ôn Dương ngủ rất sâu, Ân Lang Qua đã thức dậy nửa người dựa ở đầu giường, hắn từ trong đống quần áo tán loạn mò ra gói thuốc lá cùng bật lửa, cũng liếc nhìn thời gian trên điện thoại di động.
Lúc này bất quá mới hơn năm giờ sáng.
Ân Lang Qua nghiêng đầu nhìn Ôn Dương nằm nghiêng bên người.
Một bên mặt của Ôn Dương còn sưng vù, bởi vì bản thân da dẻ trắng nõn gần như trong suốt, cho nên gò má sưng phù mơ hồ có thể thấy mạch máu xanh đỏ bạo khởi bên dưới, cả khuôn mặt nhìn qua mệt mỏi lại yếu ớt, cũng không biết là có phải gặp ác mộng hay không, hàng mi tinh mịn thỉnh thoảng rung động.
Ôn Dương khi ngủ mê không chút nào phòng bị, lộ ra bản chất vừa ôn thuận lại vô hại, giống như viên ngọc tinh khiết trân quý được cất giấu bên trong khoang miệng mềm mại của con Trai biển, Ân Lang Qua thất thần ngắm nhìn, không kềm nổi đưa tay xoa tóc Ôn Dương, đầu ngón tay ấm áp tỉ mỉ lướt qua đường nét khuôn mặt của Ôn Dương, sau cùng theo cái cổ bóng loáng một đường mò tới vết sẹo trên ngực Ôn Dương.
"Ôn Dương"
Thanh âm khàn khàn trầm thấp tựa như đang độc thoại, bàn tay của Ân Lang Qua liền nhẹ nhàng phủ lên ngực Ôn Dương, con ngươi trong nháy mắt biến đổi vô cùng ảm đạm.
"Anh xin thề, sẽ không bao giờ bỏ em lại một lần nữa." Ân Lang Qua cúi đầu xuống, đôi môi dịu dàng liếm vết sẹo trên ngực kia của Ôn Dương, hai tay vỗ về thân thể của Ôn Dương, "Anh sẽ vĩnh viễn bảo hộ em, mạng sống của anh, mọi thứ của anh, đều cho em. . ."
(Ơ mới hành con người ta xong, mình nghi thằng này bị tâm thần phân liệt)
Bị Ân Lang Qua cưỡng ép lăn lộn mấy giờ làm Ôn Dương toàn thân kiệt sức trạng thái cơ hồ là nửa hôn mê, đối mặt với những hành động sờ mó dê xồm của Ân Lang Qua, cậu chỉ vô thức phát ra mấy âm tiết hàm hồ không rõ.
Ôn Dương nhẹ yếu nỉ non, giống như từng tia điện nhỏ tinh vi khiêu khích quất vào đại não Ân Lang Qua.
Ân Lang Qua khẽ nhẹ nhàng cắn lấy cánh môi Ôn Dương, "Ôn Dương, mười một năm. . . em cũng trở về bên anh rồi."
Ân Lang Qua châm một điếu thuốc, trong làn khói mù mờ lượn lờ, ngũ quan nam tính sâu sắc, lạnh lùng như một pho tượng hoàn mỹ được điêu khắc tinh tế, hắn mặt không cảm xúc ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, trong lòng đột nhiên dâng lên một hồi gió lạnh thổi qua, giống như có cái gì lạnh như băng, một thứ gì đó đang khổ sở từ đáy lòng chậm rãi chảy ra.
Điếu thuốc đã cháy một nửa, Ân Lang Qua đem thuốc lá trong tay dập tắt, sau đó lần nữa nằm xuống, đưa tay ôm eo Ôn Dương, đem mặt chôn chặt ở trong ngực của Ôn Dương, cho đến khi cảm giác cơ thể bị một cổ nhiệt lưu bao bọc, sắc mặt của Ân Lang Qua mới dần dần giãn ra.
Ôn Dương không ý thức trực tiếp ngủ đến trưa, lúc này trên chiếc giường Ksize lớn chỉ còn lại một mình cậu.
Mất không ít sức lực Ôn Dương mới có thể từ trên giường ngồi dậy, so với eo nhức chân đau, địa phương khó nói phía sau mới thật sự là đau đớn khó nhịn.
Ôn Dương xuống giường mặc quần áo tử tế, đi loanh quanh ở bên trong phòng không thấy bóng dáng Ân Lang Qua đâu.
Lấy tốc độ bàn thờ rửa mặt xong, Ôn Dương bắt đầu lục tung căn phòng tìm điện thoại của mình, nhưng lật ngược cả giường cũng không thấy nửa bóng dáng của cái điện thoại.
Chỉ có thể, chính là bị người nọ cầm đi.
Sau cùng Ôn Dương cũng không còn tâm tư đi tìm điện thoại di động, cầm lên ví tiền chịu đựng thân thể khó chịu nhanh chóng chuồn ra khỏi phòng.
Vừa mở cửa phòng Ôn Dương liền thấy có một người đàn ông đứng giữ cửa, tựa hồ là đặc biệt đứng ở cửa chờ cậu lết ra, vừa thấy được cậu liền dùng kính ngữ nói, "Ôn tiên sinh, Ân Tổng giao phó, nếu như ngài rời giường liền mang ngài đến phòng ăn dưới lầu dùng bữa trưa."
Ôn Dương nhìn tên thủ hạ thân hình cường tráng của Ân Lang Qua trước mắt, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn e rằng một tay liền có thể đem mình nhắc lên.
Ôn Dương không dám nói cái gì, xoay người đi ở phía trước, mà thủ hạ của Ân Lang Qua không rời nửa bước đi theo cậu.
Toàn bộ phòng ăn lầu dưới chỉ có một mình Ân Lang Qua, đang ngồi ở trước một mặt cửa sổ to lớn.
Ân Lang Qua một thân hưu nhàn tùy ý, thần sắc lúc này cũng hơi thản nhiên, nhìn qua tâm tình dường như rất tốt, hắn thấy Ôn Dương đi tới, quay đầu phân phó phục vụ viên đưa lên món ăn.
Ân Lang Qua đem thực đơn ném tới tại đối diện, đối với Ôn Dương vừa đi tới nhàn nhạt nói, "Còn muốn ăn thêm gì cứ tự mình gọi."
Ôn Dương khẽ cúi đầu, một bộ dạng 'gió thổi cũng bay' ngồi ở trước bàn ăn, thấp giọng nói, "Không cần."
"Vậy ăn nhanh, xong rồi cùng tôi trở về Thành phố C."
Ôn Dương một tay nắm chặt bắp đùi, hồi lâu mới lấy hết dũng khí nói, "Chúng ta có thể hay không hảo hảo nói rõ một chút?"
Ân Lang Qua nhai kỹ thức ăn trong miệng, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Ôn Dương một cái, ánh mắt vừa khinh đạm lại vừa sắc bén, Ôn Dương lập tức cũng biết mình là đang mơ mộng hão huyền.
Ân Lang Qua sẽ không buông tha cho mình.
Ôn Dương không nói gì thêm, chỉ cúi đầu yên lặng ăn vài miếng mới ảm đạm mở miệng, "Có thể hay không. . . Đem điện thoại trả trả lại cho tôi."
Ân Lang Qua "ừ" một tiếng, xoay người thẳng tuốt đem chiếc hộp để ở một bên, một bàn tay vươn dài ra đẩy chiếc hộp đến trước mắt Ôn Dương, nhàn nhạt nói, "Đây là điện thoại mới của em, sim bên trong cũng là mới."
"Vậy còn điện thoại trước kia của tôi đâu?" Ôn Dương thận trọng hỏi, "Tôi. . .tôi bên trong rất nhiều thứ quan trọng."
"Ném rồi."
"Ngươi. . ." Ôn Dương kích động thiếu chút nữa từ trên ghế ngồi dậy, "Anh. . ." Sau cùng, vẫn là phẫn nộ mà không dám mắng.
Mặt cho đến bây giờ vẫn đau, eo còn ê ẩm, Ôn Dương không dám lấy trứng chọi đá.
Ôn Dương chỉ ăn một chút liền nói đã no rồi, sau đó viện cớ đi vệ sinh rời đi phòng ăn, thủ hạ của Ân Lang Qua nhận thấy sắc mặt của Ân Lang Qua liền theo sát ở phía sau Ôn Dương.
Ôn Dương đến phòng vệ sinh, nhanh chóng tiến vào phòng toilet, khóa trái cửa sau đó bắt đầu đánh dãy số của Kỳ Hãn.
Điện thoại thông, bên trong truyền tới thanh âm đầy từ tính của Kỳ Hãn, "Xin hỏi vị nào ?"
Ôn Dương đột nhiên cảm thấy đột nhiên cảm thấy hốc mắt chua xót khó nhịn, cậu dụi mắt một cái, môi mím chặc không lên tiếng, đầu dây bên kia lần nữa hỏi tới, dường như có chút không nhịn được.
Sau cùng, Ôn Dương rốt cuộc không nhịn được nhỏ giọng kêu, "Kỳ kỳ Hãn. . ."
". . . Ôn Dương!" Âm lượng của Kỳ Hãn đột nhiên giương cao, "Cậu đang ở đâu? Tối hôm qua cậu rốt cuộc đi đâu? Tại sao tôi tỉnh dậy không thấy cậu? Ôn Dương, cậu cuối cùng thế nào... Tại sao tôi luôn cảm thấy cậu có chuyện gạt tôi, cậu nói cho tôi biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì... Vì sao trốn tránh tôi? Cậu trước kia không phải như vậy."
Kỳ Hãn ưu tư rất là kích động tuôn một tràn câu hỏi, Ôn Dương cơ hồ là khóc nấc lên, sau cùng hít mũi một cái, Ôn Dương thấp giọng nói, "Kỳ Hãn. . . Có thể cho tớ vài ngày, chờ tớ xong việc liền chủ động đi tìm cậu, tớ sẽ giải đáp tất cả câu hỏi của cậu. . ."
Coi như là bị phát hiện, những thứ khinh khủng bất kham kia cũng chỉ có thể là trước đây, cho nên chỉ có lúc mình hoàn toàn thoát khỏi Ân Lang Qua mới có thể thẳng thắn với Kỳ Hãn, hiện tại, cậu không thể mở miệng được, thậm chí không cách nào tiếp nhận chuyện bị Kỳ Hãn phát

«  Chương - 50

Chương - 52 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm