Đọc Truyện theo thể loại
Chương năm: Sợ hãi ! Ác ma!
Thời điểm Ôn Dương Đang cố gắng mở khóa trong phòng làm việc của Đường Văn Húc đột nhiên nghe được tiếng súng lập tức ngẩn người, căn phòng làm việc này cách âm hiệu quả dị thường tốt, truyền tới trong tai cậu cũng không đến nỗi điếc tai, Ôn Dương sững sốt ba giây, ba giây sau tiếp tục cứ theo lẽ thường gọi điện thoại, lúc này trong đầu cậu đều là Đường Tùng đang bị thương, bên ngoài cho dù có cháy nhà cậu cũng không rãnh đi quản.
Không có số điện thoại Đường Văn Húc, Ôn Dương đành điện thoại cho số của Đường Tùng, cậu đoán chắc Đường Văn Húc sẽ nghe điện thoại
Đường Văn Húc nói Đường Tùng đã tỉnh ở trên xe, ý thức bình thường, có thể nói có thể cười, xem ra trừ mất máu nhiều một chút, không xảy ra vấn đề lớn lao gì.
Ôn Dương thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới hướng Đường Văn Húc nói chìa khóa không tra được vào ổ
Đường Văn Húc dở khóc dở cười nói cho Ôn Dương xác nhận là mình lầm, cũng liên tục hướng Ôn Dương nói xin lỗi, hai người cũng ở trong điện thoại cười lên.
Cúp điện thoại, Ôn Dương đi ra phòng làm việc, lúc này mới phát hiện bên ngoài yên tĩnh một mảnh, hơn nữa nhìn không thấy một bóng người, Ôn Dương buồn bực đi về phía trước, mới vừa quẹo cua chuẩn bị đi vào phòng khách, đập vào mắt là một đám người, giống như trong phim điện ảnh cảnh tượng hắc bang Trung Hoa hội họp cậu hít một hơi khí lạnh liền rút về góc tường.
Chắc chắn là không có người nào phát hiện, Ôn Dương vuốt ngực thở ra hai cái, sau đó thận trọng thò đầu ra nhìn cảnh tượng bên trong đại sảnh.
Chỉ như vậy, đợi ba phút, trong phòng khách không ai nói chuyện, không ai đi đi lại lại, tất cả mọi người đứng tại chỗ, thần sắc nghiêm, chỉ có người đàn ông mặc âu phục quỳ ở dưới đất run lẩy bẩy, cũng thỉnh thoảng hướng chung quanh cầu xin tha thứ, Ôn Dương một cái liền nhận ra người đàn ông kia, là ông chủ của quán bar này, bởi vì trong lúc trò chuyện Ôn Dương vô tình nhìn thấy Đường Văn Húc thỉnh thoảng sẽ đi khai báo một ít công việc.
Dựa vào tình hình thế này, tựa hồ như đang chờ người nào.
Đúng như dự đoán, lại qua ba phút, cánh cửa kim loại nặng được điêu khắc tỉ mỉ bị đẩy ra, tiến vào là một người đàn ông nét mặt vô cảm, ngũ quan sâu sắc lạnh lùng như đao tước búa rìu, mang theo cổ khí thế uy hiếp, toàn thân đều tựa như bị bao vây bởi một cổ khí lạnh mạnh mẽ sắc bén.
Mà người này, chính là Ân Lang Qua.
Ân Lang Qua thân hình cao lớn vượt trội dọa người, tựa như mỗi một bắp thịt trên cơ thể đều tản ra dã tính hung hãn, ống tay áo sơ mi cuốn tới chỗ cùi chỏ, cánh tay phải lộ ra một khối hình xăm kéo dài từ bắp tay, Ôn Dương có thể thấy rõ ràng, đó là hình đầu chó sói có răng nanh dữ tợn.
Ôn Dương nhìn Ân Lang Qua một cái liền có cảm giác một cổ áp lực vô hình bảo bọc mình, sợ sệt chỉ muốn chạy trốn, loại người này trời sanh thì liền có khí thế dã thú tàn ác chuyên ức hiếp người, cậu chỉ muốn cách bọn họ xa xa, cuộc sống chắc chắn sẽ tươi đẹp.
Ôn Dương muốn len lén rời đi, có thể cửa chính bị người canh gác, những cửa ra khác của quán bar cậu lại không biết, qua loa ẩn núp lại lo lắng mình bị bại lộ.
Vạn nhất bị những người này diệt khẩu thì phải làm thế nào?
Ôn Dương càng nghĩ càng sợ, càng sợ càng không dám lộn xộn.
Lúc này tên đàn ông quỳ ở trong phòng khách đột nhiên bò về phía trước, một mực quỳ đi tới bên chân Ân Lang Qua, nức nở cầu xin," Ân tổng, ngài ngài đại nhân đại lượng, tha thứ cho tôi trước kia."
Lão còn chưa nói hết, Ân Lang Qua đột nhiên nhấc chân đá vào cằm, thì đã bị đá bật ngược về sau, răng đều bị đá gãy hai cái, cuối cùng che miệng không ngừng tuôn máu, co rúc ở trên đất rên rỉ thống khổ.
Ôn Dương thấy một màn này, sợ hãi sắc mặt trắng bệch, cậu ở bệnh viện nhìn các loại người bị thương, có chút nhìn thấy thương mà giật mình, nhưng cậu cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy tận mắt quá trình tạo thành vết thương, cho nên cậu thương xót người bị thương. Sống dưới ánh mặt trời đương nhiên trong trí nhớ cậu cũng từng chứng kiến những cuộc ẩu đả bạo lực, một đám người hò hét ầm ỉ đánh chung một chỗ, nhưng bây giờ ở trong mắt cậu, những người ồn ào hò hét lăn lộn đánh nhau đó, kém hơn nhiều một cước của người đàn ông đứng cách đó không xa kia làm cậu run sợ trong lòng.
Ân Lang Qua mở ra hai cúc áo, xoay người ngồi ở trên ghế sa lon, thân thể lười biếng dựa về sau, cười lạnh nhìn người trên đất, "Ở dưới mắt tao làm ăn, mày là nghĩ chỗ nguy hiểm nhất là an toàn nhất, hay là đơn thuần cảm thấy mắt tao bị mù không phát hiện được mày."
Người đàn ông từ dưới đất bò dậy, tiếp tục quỳ xuống bên cạnh Ân Lang Qua, "Thật xin lỗi Ân tổng, tôi tôi thật biết lỗi rồi, tôi có thể vì ngài làm bất cứ chuyện gì, van cầu ngài" "Đừng vội cầu xin tha thứ." Ân Lang Qua gác chân, không nhanh không chậm lau chùi súng lục thuộc hạ đứng đầu đưa tới, sau đó gắn ống giảm thanh ở đầu súng, không ngẩng đầu, " Tao hỏi mày, tên mặt thẹo đâu? Mày năm đó là cánh tay phải cùng cánh tay trái của nó, đừng nói không biết."
"Ba năm trước tôi cùng hắn mỗi người một ngã lăn lộn riêng rồi, kia hắn ở đâu tôi thật à không."
lão còn chưa nói hết, Ân Lang Qua đã ở trên cánh tay lão nả một phát súng, lão che cánh tay đau đau kêu.
"Vậy tao đổi vấn đề." Ân Lang Qua thổi đi khói trắng ở họng súng, " Mười một năm trước, mày cùng mặt thẹo đuổi giết tao đến khu nghèo thành phố C, tụi mày ở nơi đó tra hỏi một đứa bé trai, lúc ấy chúng bây đối với đứa bé trai kia làm cái gì?
Lão mặt đầy mờ mịt nhìn Ân Lang Qua, không ngừng đổ mồi hôi lạnh, "Cái này... Cái này mười mấy năm trước chuyện đó đã sớm không ấn tượng, chỉ nhớ lúc ấy tôi theo tên mặt thẹo đi tìm ngài, trong quá trình chuyện phát sinh chuyện gì tôi thật không nhớ."
" Như vậy nói nảy giờ coi như là một chuyến tay không?" Ánh mắt Ân Lang Qua nhất thời âm ngoan.
Người đàn ông run run một cái, vội vàng nói, "Tôi....tôi sẽ cố gắng suy nghĩ lại một chút, suy nghĩ lại một chút....nga, nhớ ra rồi, là ở khu nghèo tra hỏi một bé trai."
Ân Lang Qua ngực căng thẳng, lập tức ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm lão trên đất, "Nói tiếp. "
"Lúc ấy chúng tôi... " lão cố ý nói chậm từng chữ, cuối cùng thừa dịp Ân Lang Qua không chú ý, lại quyết đánh đến cướp súng trong tay Ân Lang Qua.
Lão biết phong cách hành sự lãnh tuyệt của Ân Lang Qua, mình tuyệt đối không sống qua tối nay, Lão vốn nghĩ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất nên mới dám khui một quán bar ở Thành Phố C, đồng thời cảm thấy qua mười mấy năm Ân Lang Qua không thể nào còn nhớ, cho dù nhớ cũng không có khả năng nhận ra mình, chỉ cần mình tránh mặt một chút là có thể ở dưới mắt Ân Lang Qua kiếm tiền, thật không nghĩ tới. . .
Đùng!
Một tiếng súng vang, người đàn ông đang xông đến lập tức ngã xuống đất, vết máu ngực lan tràn ra, lão mở to mắt, chết không nhắm mắt.
Ôn Dương một mực núp ở sau tường thấy một màn này, chân trực tiếp mềm nhũn, thời điểm Ân Lang Qua khai phát súng đầu tiên thì hai chân Ôn Dương đã không nhúc nhích được, giờ phút này lại giống như bị đánh thuốc mê.
Ôn Dương ngồi chồm hổm dưới đất, hai mắt trợn to nhìn mặt đất, tay run rẩy che ngực nhẹ nhàng run rẩy hô hấp, hít thở....
Ôn Dương căn bản

«  Chương - 4

Chương - 7 + 8 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm