Đọc Truyện theo thể loại




Chương bốn mươi bảy: Tự gánh lấy hậu quả!
Ôn Dương ngủ một giấc đến chạng vạng tối, sau khi tỉnh lại ngồi ở trên giường mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ, sững sốt ước chừng năm sáu giây mới phản ứng được tình cảnh hiện tại.
Ôn Dương giơ tay lên nhìn đồng hồ, phát hiện lúc này đã là hơn sáu giờ chiều.
Người đàn ông kia hẳn đã sớm phát hiện mình bỏ trốn.
Ôn Dương trước lắp lại sim điện thoại, sau khi mở máy liền văng ra rất nhiều cuộc gọi nhỡ cùng tin nhắn, Ân Lang Qua có, phụ thân có, còn có Kỳ Hãn.
Tin nhắn mới nhất được gửi tới hơn hai tiếng trước, là Ân Lang Qua gởi tới.
'Tối nay trước tám giờ trở lại căn hộ, nếu không tự gánh lấy hậu quả.'
Đọc tin nhắn, Ôn Dương chỉ cảm thấy một cổ hàn ý phiêu phiêu sinh động.
Hậu quả?
Đêm qua vội vội vàng vàng chạy trốn, khi đó mình vô cùng sợ hãi, trong đầu đều là 'ở lại sẽ bị Ân Lang Qua trả thù cùng giày vò', 'ở lại sẽ sống không bằng chết', 'không bằng dứt khoát liều mạng bỏ trốn', nào đâu nghĩ tới hậu quả.
Chỉ biết là nếu cứ tiếp tục lưu lại, chống đở còn chưa tới kỳ hạn một tháng thì đã bị tên ác ma kia giết chết đem đi bái tế "Ôn Dương" trong lòng hắn.
Ngay tại thời điểm Ôn Dương do dự có nên hay không điện thoại về báo bình an cho cha, điện thoại đột nhiên chấn động không chút nào báo trước, điện thoại hiển thị ba chữ "Ân Lang Qua".
Ôn Dương giật thót tim kinh sợ, cậu cơ hồ là lập tức cúp điện thoại, sau đó cuống quít tháo xuống sim điện thoại, sau đó đem cái sim mới mua lần nữa cài vào.
Qua một lúc lâu Ôn Dương mới tỉnh táo lại, cậu mặc quần áo tử tế, đưa tay cầm điện thoại cùng ví tiền đi ra phòng khách.
Cậu cũng không muốn ngoan ngoãn ngồi đợi Ân Lang Qua đến giết, hiện tại tâm trạng cực kỳ thấp thỏm bất an.
Cuộc sống tự lập sớm đã thành thói quen, cho nên dù là đột nhiên đi tới một thành phố xa lạ, Ôn Dương cũng không có lo lắng gì, đối với cậu mà nói, bất quá là trở lại cuộc sống đơn độc như trước đây.
Ôn Dương ở một quán ăn nhỏ gần nhà khách ăn một tô mì thịt bò lớn, vừa bưng lên bàn, mùi thơm xông vào mũi, nhìn rau thơm tươi xanh trên mặt cùng khối thịt bò lớn, một điểm lo âu cuối cùng trong đầu cũng tan thành mây khói, đói lả một ngày một đêm Ôn Dương bất chấp hình tượng hút hết tất cả vào bụng.
" Ông chủ, cho tôi thêm 3 cái bánh bao." miệng hút đầy mì sợi, Ôn Dương hướng ông chủ cách đó không xa giơ tay, "Sẵn thêm hai phần chân gà áp chảo luôn."
Gặm xong cái chân gà cuối cùng, Ôn Dương coi như là thỏa mãn, trên đường tung tăng trở về nhà khách còn ghé cửa hàng bánh ngọt ven đường đẩy nhẹ hai túi bánh ngọt...
Xách theo đồ ăn, Ôn Dương một bên vừa đi vừa lật xem tin nhắn trong điện thoại, có một cái là Kỳ Hãn gởi tới, chỉ có ngắn gọn hai từ, 'anh nhớ em'.
Giống như có một dòng nước chanh chua ngọt chảy vào trong lòng, loại mùi vị hạnh phúc đan xen chua xót làm vành mắt Ôn Dương đỏ lên.
Sau này e rằng chỉ có thể giống như trước đây, ở trong lòng thầm nhớ về cậu ấy.
Cùng cậu ấy chung sống, định sẵn là một khát vọng xa vời.
Ngủ cả ngày, trở lại nhà khách nằm xuống cũng không thể ngủ tiếp, nhìn chằm chằm trần nhà mười mấy phút, Ôn Dương đứng dậy mặc quần áo tử tế, lần nữa rời đi nhà khách.
An tĩnh như vậy, chỉ khiến cho cậu suy nghĩ bậy bạ.
Lúc này bên ngoài còn mưa, mặc dù mưa rơi không lớn, nhưng bởi vì ban ngày mới hạ một trận mưa lớn, cho nên trên đường cũng đọng không ít nước.
Ôn Dương che dù, bên vệ đường mênh mang không mục đích đi về phía trước, xe cộ trên dưới bay nhanh, người đi đường vội vả, chỉ có Ôn Dương thong thả bước đi, thân ảnh ở trong mưa phảng phất tựa như bị kéo dài vô hạn.
Ôn Dương đột nhiên cảm thấy khổ sở, mình rõ ràng là một người nhỏ bé không đáng kể, tự hài lòng với hoàn cảnh bản thân, vô luận là về mặt cuộc sống hay công việc đều chưa từng kết oán với ai, việc thiện giúp người hết thảy cậu đều làm, tại sao đến cuối cùng cuộc sống của mình lại chật vật như vậy.
Ngoài khổ sở, còn có một loại cảm giác cô độc chưa từng có.
Trong lúc Ôn Dương đang thất thần đi về phía trước, bên chân đột nhiên truyền tới tiếng 'meo meo' yếu ớt, một tiếng lại một tiếng rất đáng thương.
Ôn Dương dừng chân lại, cúi đầu liền nhìn thấy một con mèo bất quá chỉ hơn 2 tháng tuổi tựa như là rúc vào bên chân cậu để tránh mưa, toàn thân lông đã ướt đẫm, đang ngước đầu hướng Ôn Dương nhẹ nhàng 'ngao ngao'.
Lòng Ôn Dương lập tức mềm nhũn, ngồi xổm người xuống vuốt ve đầu bé mèo con, mèo con lập tức nhả ra đầu lưỡi đỏ hồng liếm láp ngón tay của Ôn Dương, sau cùng lại dùng gò má không ngừng cạ vào bàn tay ấm áp của cậu.
"Thật xin lỗi, anh không thể nhận nuôi cưng." Ôn Dương hạ tầm mắt thấp giọng nói, "Anh cũng là một người lưu lạc. . ."
Ôn Dương đem mèo con ôm đến mái hiên của một cửa hàng nhỏ, mua một que cá viên bóc ra đặt trước mắt mèo con, nhìn chú mèo ăn như hổ đói, Ôn Dương xoay người chuẩn bị rời đi, mèo con lúc này đang ngậm nửa que cá viên, liền lập tức chạy đến bên chân Ôn Dương, bất chấp mọi thứ đi theo, bởi vì không muốn buông xuống thức ăn trong miệng, chú mèo cũng không kêu thành tiếng, mà là không ngừng dùng thân thể cạ cạ vào mắt cá chân của Ôn Dương.
Có lẽ là loại đồng cảm của những người "lưu lạc chân trời", Ôn Dương cuối cùng vẫn là mềm lòng, đem mèo con ướt nhẹp ôm vào trong ngực.
Ôn Dương dùng ngón tay mềm mại nhẹ nhàng điểm một cái vào mũi mèo con, bất đắc dĩ cười nói, "Vậy sau này chúng ta cùng nhau lưu lạc đi."
Ôn Dương đem chú mèo đặt ở trên vai, xoay người chuẩn bị trở về nhà khách, suy nghĩ nên tắm cho mèo con trước.
Một chiếc xe màu đen bay như tên bắn phóng qua người Ôn Dương, văng lên một mảnh nước, Ôn Dương bất ngờ không kịp đề phòng bị bắn khắp người cùng mặt đầy bùn, ngay cả mèo con trên vai cũng đều không tránh được một kiếp.
Ôn Dương tức giận không nhẹ, đưa tay lên dùng tay áo xoa xoa mặt, sau đó sờ một cái lên đầu mèo con tựa như trấn an, tự nhủ, "Cưng có phải hay không cảm thấy đi theo anh rất xui xẻo?"
Chiếc xe màu đen không xa ngừng lại, người ngồi ở đàng sau nhanh chóng mở cửa xuống xe, tài xế chỗ cầm lái cũng xuống, nhanh chóng mở ra một cái dù đen xuống xe che cho nam nhân phía sau.
Tuy cách nhau không tính là quá xa, nhưng bởi vì là trời mưa, ánh sáng đèn đường không bằng ngày thường, cộng thêm nam nhân vừa vặn đưa lưng về phía một ngọn đèn đường, cho nên Ôn Dương cũng không có lập tức thấy rõ mặt của hắn, chỉ biết là hắn đứng cách đó không xa nhìn mình.
" Ôn Dương là cậu sao?"
Thanh âm quen thuộc truyền tới, Ôn Dương sửng sờ tại chỗ, lại nhìn về thân ảnh cách đó không xa, không thể quen thuộc hơn nữa.
" Kỳ Kỳ Hãn?"
Kỳ Hãn cách đó không xa chạy thật nhanh tới Ôn Dương, đến trước người Ôn Dương, không đợi Ôn Dương từ kinh ngạc hồi thần liền ôm chặt lấy Ôn Dương.
Dù của Ôn Dương rơi ở trên mặt đất, thân thể như bị điểm huyệt vậy không nhúc nhích, hồi lâu mới hỏi, "Cậu cậu tại sao lại ở chỗ này?"
Kỳ Hãn buông Ôn Dương, kích động nói, "Những lời này hẳn là tớ hỏi cậu mới đúng, cậu tại sao lại ở thành phố Y? Đúng rồi trước đó cậu nói với tớ là cậu đi công tác, chẳng lẽ chính là ở thành phố Y? Cậu làm sao không sớm nói cho tớ, công ty của mẹ tớ chính là ngay ở thành phố Y, hôm

«  Chương - 46

Chương - 48 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm