Đọc Truyện theo thể loại


Chương bốn mươi hai: Rơi vào bẫy lòng!
Cùng Kỳ Hãn ăn chung bữa trưa, sau bữa trưa Ôn Dương nói công ty có chuyện mượn cớ rời đi Kỳ Hãn, bởi vì cậu thực sợ Ân Lang Qua biết mình lén lút sau lưng hắn gặp mặt Kỳ Hãn.
Nếu như bị hắn biết, mình cũng không biết phải chịu bao nhiêu đòn roi cùng uy hiếp.
Tối hôm đó, Ân Lang Qua không có đi xã giao, hắn đi tới căn hộ kia rất sớm, Ôn Dương mới vừa vào thang máy chuẩn bị đi ra ngoài mua thức ăn liền đụng mặt hắn, Ôn Dương giống như thường lệ bị giật mình, vừa mới chuẩn bị bước ra thang máy liền rụt chân trở về.
" Tôi đi ra cửa hàng tiện lợi mua một ít đồ ăn." Ôn Dương thận trọng nhìn Ân Lang Qua đang đứng bên ngoài thang máy, thấp giọng nói, "Nhà nhà không có đồ ăn."
"Không cần" Ân Lang Qua mặt không cảm giác đi vào thang máy, "Tối nay cùng tôi ra ngoài ăn."
Ân Lang Qua nói như vậy, Ôn Dương cũng không dám đi nữa, toàn thân căng thẳng đứng ở phía sau Ân Lang Qua, lưng dán chặc vào thang máy.
Cửa thang máy đóng lại, chậm rãi tiến lên cao, Ân Lang Qua lúc này mới xoay người nhìn Ôn Dương đầu óc căng thằng.
Ôn Dương một mực cúi đầu nhìn chân, căn bản không biết Ân Lang Qua đang nhìn chằm chằm cậu, Ân Lang Qua bỗng nhiên bóp lấy quai hàm cậu, cưỡng ép cậu phải nhìn thẳng vào ánh mắt hắn.
"Tôi con mẹ nó sẽ lấy mạng em sao?" Ân Lang Qua tức giận nói, "Hay là em đang giở trò dục cầm cố túng*!"
(*lạc mềm buộc chặt.)
Con ngươi của Ôn Dương không ngừng rung động, "Không không có..."
Lúc này Ôn Dương căn bản không biết mình đã làm sai điều gì, cậu chẳng qua là không nói tiếng nào đứng ở phía sau người đàn ông này mà thôi, thậm chí ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Ân Lang Qua buông tay ra, trong khoang mũi phát ra một tiếng hừ lạnh khinh thường.
____________
Ăn cơm tối xong trở lại căn hộ, vừa vào cửa Ôn Dương liền vội vàng chạy vào phòng tắm chuẩn bị nước tắm cho Ân Lang Qua, mà Ân Lang Qua thì đi ra ban công nói chuyện điện thoại rất lâu.
Sau khi Ân Lang Qua đi vào phòng tắm, Ôn Dương đã sớm chuẩn bị ổn thỏa áo choàng tắm bằng phẳng đặt ở trên kệ áo bên trong phòng tắm.
Mặc dù đã tận lực tránh né từng chút, nhưng cuối cùng vẫn là không thể nào tránh thoát bị Ân Lang Qua đè xuống giường.
Kịch liệt hoan ái kéo dài đến đêm khuya, Ân Lang Qua như thường lệ đem mặt chôn ở lòng ngực Ôn Dương ngủ, trước khi ngủ còn cưỡng ép kéo một cái tay của Ôn Dương bắt cậu phải ôm đầu mình, nhìn xa giống như Ôn Dương đem Ân Lang Qua ôm vào trong ngực thân mật ôm ấp.
Ban ngày ngủ quá lâu, cho dù thời điểm này eo mỏi lưng đau, nhưng dưới ánh đèn sáng chói trong phòng cậu cũng không có cách nào ngủ được.
Ôn Dương thì thầm hỏi, "Tôi tôi có thể tắt đèn không?"
Ân Lang Qua không nói gì, vùi ở trong ngực Ôn Dương hô hấp đều đặn, giống như là đã ngủ say.
Ôn Dương không thể làm gì khác hơn là cật lực nhướng người, một tay tiếp tục ôm đầu Ân Lang Qua, một tay gắng sức đưa qua ấn công tắc đèn ở mép giường.
Tạch một tiếng, bên trong phòng ngủ rơi vào một mảnh hắc ám, Ôn Dương mới vừa nằm xuống, Ân Lang Qua như chuột gặp rắn đột nhiên từ trong ngực Ôn Dương ngẩng bật đầu lên mặt đầy kinh hoàng, con ngươi mãnh liệt xuyên thấu qua bóng tối nhìn chằm chằm Ôn Dương.
Ôn Dương bị Ân Lang Qua nhìn chăm chú sau lưng phát rét, trong đêm tối, cậu có thể nhìn thấy đáy mắt Ân Lang Qua có một tia rối loạn thậm chí sợ sệt.
Ôn Dương nuốt nước miếng một cái, hoang mang bất an thấp giọng nói, "Đèn đèn sáng, tôi tôi không ngủ được."
Đáy mắt của Ân Lang Qua dần dần tối lại, sau mấy giây hắn nhắm chặt hai mắt lại, úp mặt xuống, cơ thể cực lực dựa vào ôm Ôn Dương cứng ngắc, miệng để ở trên lòng ngực ấm áp của cậu, trầm giọng ra lệnh, "Ôm chặt tôi."
Ôn Dương vội vàng đưa cả hai cánh tay ôm lấy đầu Ân Lang Qua, cằm tựa ở trên tóc Ân Lang Qua, dốc hết toàn lực đem nửa người trên của Ân Lang Qua ủ vào trong lòng mình.
Ân Lang Qua vóc người to xác tráng kiện, thoát hết quần áo liền nhìn thấy những múi cơ rắn rỏi bắp thịt mạnh mẽ, so với thân thể thư sinh yếu ớt của Ôn Dương, Ân Lang Qua giống như là một con đại dã thú khổng lồ, Ôn Dương căn bản ôm không hết, chỉ có thể miễn cưỡng ôm chặt lấy đầu và bả vai của Ân Lang Qua, vì để trấn an Ân Lang Qua, cậu ra sức tận lực vỗ về hắn.
Trong đầu Ôn Dương nghĩ, người đàn ông này có phải hay không tuổi thơ bị thiếu thốn tình thương?
Nếu không thì đã lớn xác như vậy, như thế nào lại không có tiền đồ thích vùi ở trong ngực người khác ngủ đây.
Chẳng lẽ những năm trước khi hắn gặp mình, đều là vùi ở trong ngực người khác ngủ?
Suy nghĩ một chút đột nhiên lại cảm thấy buồn cười.
Trong ngực truyền tới tiếng hít thở trầm ổn đều đặn của Ân Lang Qua, Ôn Dương không chút nào buồn ngủ nhìn ra bầu trời tối đen như mực không một ánh sao bên ngoài cửa sổ.
Loại sinh hoạt này, hai mươi ngày sau thật có thể thuận lợi chấm dứt sao?
Buổi sáng, Ôn Dương đem bữa ăn sáng mang lên bàn cho Ân Lang Qua vừa mới rời giường.
Khí sắc của Ân Lang Qua nhìn qua rất tốt, đủ thấy một đêm này ngủ rất ngon giấc, hắn ngồi lên bàn ăn, Ôn Dương mới vừa thu thập xong phòng bếp cũng đi ra, hai vành mắt mệt mỏi ngồi ở đối diện Ân Lang Qua, cúi đầu không nói tiếng nào bắt đầu dùng bữa sáng.
Ân Lang Qua nhìn Ôn Dương đang cúi đầu, mi mắt rũ xuống khẽ rung động giống như hai cây cánh quạt lá nhỏ, cả khuôn mặt hơi mất sinh khí.
Ân Lang Qua đem một tấm thẻ ném lên bàn, Ôn Dương hoảng sợ ngẩng đầu, không biết làm sao nhìn Ân Lang Qua.
"Về sau em không cần đi làm nữa." Ân Lang Qua tiếp tục dùng cơm, thờ ơ nói, "Em lo dồn hết toàn bộ tinh lực vào hậu hạ tôi, tôi không muốn thấy em ngày nào cũng một bộ dáng sống dở chết dở."
Ôn Dương cúi đầu xuống, "Nhưng mà cha sắp xếp tôi ở vị trí..."
"Nói với Ôn Lương là tôi yêu cầu." Ân Lang Qua cắt lời Ôn Dương, không ngẩng đầu,
"Nếu lão biết thức thời cũng sẽ không dám an bài công việc cho em."
Ôn Dương không nói gì thêm, mau ăn cho tới khi nào xong thôi, Ôn Dương thận trọng ngẩng đầu quan sát sắc mặt của Ân Lang Qua, thời điểm cảm giác tâm tình lúc này của Ân Lang Qua coi như không tệ, lấy hết dũng khí nói, "Tôi tôi nhất định sẽ nghe lời anh."
Ân Lang Qua ngẩng đầu, cau mày nhìn Ôn Dương, dường như không hiểu tại sao đột nhiên Ôn Dương lại nói những câu này, nhưng vẫn là, "Chỉ cần em ngoan ngoãn là được."
Ôn Dương siết chặt bàn tay, đè thấp âm lượng tiếp tục nói, "Vậy anh lúc nào thì có thể đem những tài liệu chứng cứ tố cáo cha tôi trong tay anh đưa cho tôi, hoặc là tiêu hủy cũng được." Ôn Dương không dám nhắc tới cái cán của phụ thân Kỳ Hãn, để coi đã, chỉ cần Ân Lang Qua chịu giao ra những chứng cứ của cha mình, vậy chứng cứ phụ thân Kỳ Hãn mình liền cũng có cách lấy được.
Ân Lang Qua híp mắt, "Nếu như tôi đem thứ em muốn đưa cho em, sau đó thì sao? Em định làm gì?"
Ôn Dương đương nhiên không dám nói "bỏ trốn", mặc dù cậu đúng là sẽ làm như vậy,
"Tôi tôi chính là lo lắng cho cha, còn lại tôi tôi không muốn gì hết." Dù sao người đàn ông này đã đáp ứng mình hết một tháng sẽ cho mình rời đi.
"Nếu như em mỗi ngày đối với tôi có thể giống như tối qua đến giờ, em muốn thứ gì tôi cũng sẽ không tiếc."
Đáy lòng Ôn Dương âm thầm thở phào

«  Chương - 41

Chương - 43 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm