Đọc Truyện theo thể loại




Chương ba mươi bảy: Vĩnh viễn đến suốt đời!
Lời nói dối của Ôn Dương bị vạch trần, cậu đối mặt với nộ hỏa của Ân Lang Qua chỉ một mực cúi đầu lẩm nhẩm xin lỗi, nhìn trong mắt Ân Lang Qua bão vũ ngất trời, Ôn Dương sắc mặt trắng bệch, run rẩy cắn môi, lông mi tràn ngập hơi nước, cũng đang nơm nớp lo sợ, bộ dạng giống hệt nai con gặp phải chó sói, Ân Lang Qua thấy cậu như vậy toàn bộ tức giận đều bị nghẹn ở ngực, tim tựa như bị một vật bén nhọn đâm vào.
Hắn không thể không thừa nhận, nam nhân này quả thực rất giống "Ôn Dương" trong trí nhớ hắn.
Lúc ban đầu hắn hiểu lầm cậu thành Ôn Dương chân chính, có lẽ chính lúc đó trong vô thức ở đáy lòng đã đem hai người nhập thành một, hôm nay sáng tỏ, nhưng vẫn còn tồn động lại một chút cảm giác mơ hồ.
"Em tốt nhất nên biết rõ điều cấm kỵ của tôi!" trên khuôn mặt lãnh tuấn của Ân Lang Qua nhiễm một tầng băng sương, ánh mắt như đao tựa kiếm, "Nếu còn có lần sau, tôi sẽ không tha cho em!"
Cánh môi của Ôn Dương mím chặc không có chút huyết sắc nào, nghe được câu đó cậu liền khẩn trương gần như nghẹt thở, "Vâng vâng tôi sẽ không dám nữa."
Một bàn tay của Ân Lang Qua cũng đã có thể khiến cho Kỳ Gia một đêm biến mất, cho nên cậu tuyệt đối không thể để cho Ân Lang Qua giận cá chém thớt Kỳ Hãn, Ôn Dương còn chưa ăn xong liền vội vả đi theo Ân Lang Qua rời đi nhà hàng, Ân Lang Qua uống nhiều rượu, cho nên Ôn Dương lái xe.
Ôn Dương mắt nhìn thẳng về phía trước, vừa chuyên chú vừa khẩn trương lái xe, mà Ân Lang Qua thì diện vô biểu tình nghiêng mình lười biếng ngồi dựa ở ghế sau, nói tên một khách sạn hạng sang sau đó liền chợp mắt ngủ.
Xe đến khách sạn, mới vừa dừng lại, bảo an của khách sạn liền nhận ra xe của Ân Lang Qua, nhanh chóng chạy vào phòng khách nhà hàng gọi giám đốc tới, sau đó giám đốc mang theo hai nhân viên quản lý cùng hai phục vụ viên đi nhanh ra.
Ân Lang Qua mở mắt ra, đưa tay xoa ấn thái dương, Ôn Dương đi xuống mở cửa xe cho hắn, thấp giọng nhắc nhở, "Ân Tổng, đã đến."
Ân Lang Qua xuống xe, giám đốc lập tức cười tít mắt làm ra động tác cúi người mời, "Ân Tổng mời ngài mời ngài, coi chừng bậc thang."
Ôn Dương bị lược ở đằng sau đám người, giám đốc và những người khác nghiễm nhiên đem Ôn Dương coi thành tài xế của Ân Lang Qua.
Ôn Dương không biết nên tiến hay lùi, cậu đứng ở bên xe mắt nhìn bóng lưng của Ân Lang Qua càng đi càng xa, nghĩ thầm nếu như Ân Lang Qua không nhớ nổi mình, kia mình liền lập tức thần không biết quỷ không hay trở về.
Kết quả Ân Lang Qua đi đến trước cửa xoay tròn dừng lại, xoay người nhìn chằm chằm Ôn Dương còn đứng tại chỗ, cau mày gầm nhẹ, "Em con mẹ nó đứng đó làm gì?"
Ánh mắt tất cả mọi người đồng loạt nhìn về Ôn Dương, hai má Ôn Dương ửng đỏ, cậu chạy mau đến bên cạnh Ân Lang Qua, đầu cúi thấp quai hàm cơ hồ là dính vào ngực, Ân Lang Qua cũng không nói thêm, lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người đi vào khách sạn
Ôn Dương đi theo Ân Lang Qua vào phòng VIP, sau khi cửa đóng lại Ôn Dương liền không biết nên làm cái gì, đứng ở trước ghế sa lon không nhúc nhích, tim thình thịch cuồng loạn, Ân Lang Qua đem áo vest cởi xuống tiện tay ném trên ghế sa lon sau đó liền đi thẳng vào phòng tắm, nghe phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy rào rào rào rào, ngay thời điểm đó Ôn Dương cảm giác tay chân lạnh như băng.
Ân Lang Qua từ trong phòng tắm đi ra liền nhìn thấy Ôn Dương ngồi ở trên ghế salon cách đó không xa xem ti vi, ở góc độ quan sát của hắn có thể nhìn thấy được vầng trán tròn trịa cùng sống mũi cao thẳng của Ôn Dương, khóe môi hồng hào kết hợp với chiếc cằm đầy đặn nhỏ nhắn, tổng thể ngũ quan trên khuôn mặt cùng dáng dấp nhìn qua vô cùng thanh tú thư sinh. Dáng vẻ có chút yếu ớt nhưng lại toát ra khí chất thanh lãnh điềm tĩnh chỉ có ở tầng lớp phần tử trí thức, không hề bị nhiễm một chút ẻo lả yêu mị. Cậu lúc này đang chuyên chú dán mắt lên màn hình tinh thể lỏng, nhưng lông mi không ngừng run rẩy bại lộ bất an lúc này.
Đáy mắt của Ân Lang Qua biến sắc khác thường, hắn híp mắt nhìn Ôn Dương, sau cùng mở miệng ra lệnh, "Đi tắm."
Ân Lang Qua đột nhiên lên tiếng dọa Ôn Dương giật mình, sau khi tĩnh táo Ôn Dương nhanh chóng từ trên ghế salon đứng lên, ném xuống điều khiển trong tay vội vã hướng phòng tắm chạy đi, thời điểm đi qua bên người Ân Lang Qua cố tình chạy thật nhanh.
Ân Lang Qua thấy Ôn Dương như vậy nhếch mép cười.
Ân Lang Qua đang dựa lưng ở trên giường lật xem một quyển tạp chí, điện thoại di động đột nhiên vang lên, thời điểm thấy cái tên điện tới, sắc mặt vốn không có kích động thoáng qua một trận gợn sóng phấn chấn.
Sau khi tiếp thông điện thoại, Ân Lang Qua mạnh mẽ áp xuống trái tim đang kịch liệt kích động, trầm giọng, "Nói!"
Người gọi tới cho Ân Lang Qua, là thủ hạ mà hắn phái đi điều tra tung tích của "Ôn Dương", là người duy nhất mà trong nhiều năm Ân Lang Qua mong mỏi chờ đợi cuộc gọi, tới bây giờ khả năng Ân Lang Qua có thể tìm thấy "Ôn Dương" được hay không đều là do nam nhân này định đoạt.
Tuy có mong đợi, nhưng cũng có mơ hồ sợ sệt, bởi vì tin tức có lúc tốt, có lúc xấu.
"Ân ca, thật xin lỗi."
Nam nhân vừa dứt lời, tâm của Ân Lang Qua đột nhiên trầm xuống, tựa như rơi xuống vực sâu lạnh lẽo thăm thẳm vô tận, ngay cả khí lực mở miệng cũng trong nháy mắt mất đi.
"Ân ca, tôi đã đem những tài liệu điều tra được phát đến hòm thư của ngài, bên trong còn có một đoạn thu âm về cậu ta."
"Trực tiếp nói cho tôi " bầu không khí tựa như sắp nổ tung, Ân Lang Qua nắm chặt quả đấm cơ hồ muốn bóp hủy không khí trong lòng bàn tay, ánh mắt như ngọn đuốc, nhưng thanh âm hết sức bình thường, "Cậu ấy có phải hay không đã qua đời?"
Chỉ có Ân Lang Qua tự mình biết, thời điểm khi hắn cố tình bình tĩnh đặt ra nghi vấn, sâu trong nội tâm đã bị vạn đao xuyên thủng, máu tuôn đầm đìa.
Đàn ông đầu dây bên kia im lặng mấy giây, thấp giọng trả lời, " Ừ. "
Lúc này Ân Lang Qua nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn không biết mình đang nhìn cái gì, cảnh đêm bên ngoài cửa sổ cao ốc có hàng ngàn tia sáng chói lóa vặn vẹo mơ hồ, giống như một cái hang động tối tăm thật lớn đem tất cả mọi thứ hút vào, mà mình giống như bị chém đi cái đầu, hồn siêu phách lạc rời bỏ thân thể.
Đau đớn, quá mức chân thực.
"Tiếp tục. "Ân Lang Qua máy móc mở miệng.
" Vâng, mười một năm trước."
Nam nhân bắt đầu thuật lại sự việc cho Ân Lang Qua năm đó sau khi "Ôn Dương" bị bắt, liền rơi vào tay bọn buôn bán nội tạng bị lấy đi tim rồi bán giá cao cho một vị thương hào giàu có.
Con ngươi Ân Lang Qua càng phát ra trầm ám, tĩnh mịch, sau cùng giống như là vuột mất một tầng hi vọng vậy đau thương và thất bại, hắn hai tay điên cuồng cào xé tóc mình, hai mắt trợn to nhìn vào hư không.
Như rơi vào cực độ thâm hàn, như bị vạn tiễn xuyên tâm.
Hắn đột nhiên nghĩ tới mười một năm trước, khi mình run rẩy trốn ở trong hầm trú ẩn, nghe Ôn Dương tê tâm liệt phế thét gọi "Anh hai, cứu em!", lúc luống cuống mờ mịt sợ hãi như vậy tại sao hắn không nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay, trong lòng đau đớn như bị xéo đi từng mảnh, hắn nghĩ một ngày nào đó ở tương lai, quả báo sẽ gấp trăm lần trở lại trên người hắn, lúc này, ân hận dằn vặt trở thành vĩnh viễn đeo

«  Chương - 36

Chương - 38 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm