Đọc Truyện theo thể loại


Chương ba mươi lăm: Một tháng!
Ôn Dương giống như là tiếp đáo thánh chỉ vậy luống cuống từ trong phòng bếp chạy đến.
Nhìn chằm chằm vật trong tay Ân Lang Qua bốn năm giây, Ôn Dương mới phản ứng được đó là cái gì, sắc mặt có chút lúng túng, lúc đó cũng chưa đoán ra Ân Lang Qua có ý gì, thấp giọng hỏi, "Có có chuyện gì không?"
Ân Lang Qua thấy Ôn Dương không có chút nào chột dạ, nộ hỏa càng tăng, hắn đem hộp áo mưa trong tay trực tiếp ném lên mặt Ôn Dương, "Tôi tìm thấy thứ này tên ghế salon, em giải thích thế nào !?"
"Hả" Ôn Dương mặt đầy mờ mịt, "Cái này không phải của tôi, tôi không có mua qua vật này. "Ôn Dương nôn nóng trán đầy mồ hôi, "Thật không phải của tôi."
Ân Lang Qua sắc mặt vặn vẹo chay mày, như lốc xoáy hướng Ôn Dương đi tới, Ôn Dương tựa như thấy quỷ mặt đầy hoảng sợ lui về phía sau, hắn giận dữ đi đến túm lấy cánh tay của Ôn Dương, đem Ôn Dương kéo tới trước ghế sa lon đẩy cậu ngã xuống, không nói hai lời liền bắt đầu cởi xé quần áo Ôn Dương.
Ôn Dương kinh hoảng đưa tay kéo lại quần dài sắp bị xé nát, hết sức nghẹn ngào cầu xin, "Anh đừng như vậy, vật kia không phải của tôi, thật thật sự ngoài anh ra tôi chưa từng phát sinh quan hệ với kẻ khác."
Ân Lang Qua sắc mặt không hề bị lay động, hắn nhanh chóng rút ra dây nịt da của mình đem hai tay của Ôn Dương cột trên đỉnh đầu, sau đó cởi hết toàn bộ quần áo của Ôn Dương bắt đầu lăn qua lộn lại kiểm tra thân thể cậu.
Da dẻ bại lộ trong không khí liên tục run rẩy, lúc ánh mắt Ân Lang Qua dời xuống phía dưới tường tận xem xét thân thể cậu, không khỏi khiến Ôn Dương sợ hãi.
Ôn Dương cắn môi, yên lặng rớt nước mắt, thời điểm này cậu chỉ cảm thấy mình chính là sủng vật mà Ân Lang Qua đang nuôi, là một con sủng vật không có bất kỳ nhân quyền nào.
Người đàn ông này, thật là không bằng loài cầm thú.
Cho đến khi chắc chắn trên người Ôn Dương trừ những "dấu vết" chính mình là hung thủ tạo ra, còn lại không có những thứ khác, Ân Lang Qua mới nới lỏng mắt cá chân cùng hai tay, tháo ra dây nịt trói buộc hai tay Ôn Dương, xoang mũi phát ra một tiếng hừ lạnh, không chút nào chột dạ vì hiểu lầm, ngược lại hung ác cảnh cáo nói, "Tôi cũng nghĩ là em không có cái gan đó! Nếu như để tôi phát hiện em cùng kẻ khác cắm sừng tôi, tôi lập tức mang em cùng hắn đạp xuống biển làm mồi cho cá."
Ôn Dương cúi đầu không nói gì, cậu cố gắng không để cho nước mắt lần nữa nhỏ xuống, thỉnh thoảng giơ tay lên lướt lướt cặp mắt ướt át, lúc này sâu trong lòng ngoại trừ ủy khuất ra thì chính là sợ hãi, còn có một loại suy nghĩ cấp thiết, muốn bỏ lại tất cả lập tức chạy trốn khỏi Ân Lang Qua.
Người đàn ông này dựa vào cái gì có thể không chút kiêng kỵ mà tàn hại mình như vậy.
Nhất định phải nghĩ biện pháp chạy trốn!
Ân Lang Qua đem một chiếc gối mềm trên ghế sa lon ném tới trên người Ôn Dương, đứng dậy sửa lại âu phục bị nhăn một chút, mặt mũi lãnh khốc dần khôi phục lại, sắc mặt tĩnh mịch tựa như giếng cổ.
" Thay quần áo khác xuống lầu, đi ra ngoài ăn"
Ân Lang Qua nói xong liền rời đi căn hộ, Ôn Dương chậm rãi ngồi dậy, bỗng nhiên nước mắt trào ra kích động khóc lớn một trận, cậu khóc thút thít thay quần áo xong, lúc xuống lầu hốc mắt còn hơi đỏ đỏ.
Sau khi Ôn Dương lên xe, Ân Lang Qua vừa định tức giận trách mắng Ôn Dương lề mề chậm chạp, thế nhưng khi thấy viền mắt cậu hồng hồng, lời đến khóe miệng lại đột nhiên biến thành một câu, "Em muốn ăn gì?"
"Tôi tùy tiện ăn gì đều được." Ôn Dương thấp giọng nói.
Sau cùng Ân Lang Qua mang theo Ôn Dương đi tới một nhà hàng Tây thượng đẳng, vừa bước vào cửa giám đốc nhà hàng liền nhận ra Ân Lang Qua.
Trước kia Ân Lang Qua thường xuyên sẽ mang theo người tình tới nhà hàng này dùng cơm, đây là lần đầu tiên giám đốc thấy Ân Lang Qua mang theo một thanh niên, trước sau đều không có bất kỳ thuộc hạ nào, hơn nữa nhìn khí chất trên người, thanh niên này hiển nhiên không phải là trợ lý hoặc hộ vệ của Ân Lang Qua, quan hệ nhìn không giống bình thường.
Giám đốc tự nhiên không dám hỏi nhiều cái gì, sau khi Ân Lang Qua vào cửa liền lập tức mặt mày nịnh nọt tiến lên chào đón, trực tiếp đưa Ân Lang Qua đi tới chỗ ghế quen thuộc.
Sau khi bữa ăn, Ôn Dương thận trọng quan sát sắc mặt của Ân Lang Qua, cảm giác thời điểm này tâm tình Ân Lang Qua đã trở lại trạng thái bình lặng như thủy, nhỏ giọng nói,, Tôi tôi có thể hay không Ân hỏi Ân Tổng ngài một chút vấn đề ?"
Ân Lang Qua ung dung cắt thức ăn trên đĩa, không ngẩng đầu, lạnh lùng nói, "Hỏi. "
Ôn Dương siết chặt dao trong tay, lấy hết dũng khí, nhưng thanh âm vẫn như cũ yếu ớt chột dạ, "Quan hệ này của chúng ta phải kéo dài bao lâu ?"
Ân Lang Qua ngẩng đầu lên, "Em nói gì ?"
"Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi." Ôn Dương vội vã nói, "Thuận miệng thôi, thật đó chẳng có ý gì cả." Vừa nói, Ôn Dương đứng dậy ân cần rót rượu vang cho Ân Lang Qua, ngón tay run rẩy không thể cầm vững chai rượu, vô tình mấy giọt rượu bắn lên trên tay áo của Ân Lang Qua.
" Thật xin lỗi thật xin lỗi." Ôn Dương sắc mặt trắng bệch, vội vàng cầm lên khăn lau, kết quả cùi chỏ cong cong đụng ngã ly rượu, cả ly rượu toàn bộ đổ xuống đùi của Ân Lang Qua.
Ôn Dương bị dọa ngay cả nói chuyện cũng quên, cậu ngẩng đầu sợ hãi luống cuống nhìn Ân Lang Qua, hồi lâu mới từ trong khớp hàm lay động bay ra một câu, "Tôi tôi không phải cố ý"
Ân Lang Qua cũng không giống như trong dự đoán của Ôn Dương "thẹn quá thành giận", mà là nâng tay cầm lấy cằm của Ôn Dương, híp mắt trầm giọng hỏi, "Em làm gì sợ tôi như vậy, tôi ăn thịt em sao ?"
Vốn tưởng rằng Ôn Dương đối với mình sợ hãi, là đại biểu cho việc mình đã hoàn hảo kiểm soát được cậu ta, nhưng lúc này, đối với kinh hãi trong mắt Ôn Dương, ánh mắt tựa như đem mình nhìn thành một con quái thú vậy, Ân Lang Qua đột nhiên cảm thấy cả người không thoải mái.
Ôn Dương không nói gì, Ân Lang Qua nặng nề hừm một tiếng buông lỏng cằm Ôn Dương, Ôn Dương cúi đầu chậm rãi ngồi về chỗ cũ, chỉ nghe Ân Lang Qua đối diện nhàn nhạt nói, "Ăn nhiều một chút."
Ôn Dương dĩ nhiên không dám "Kháng chỉ", cúi đầu nhanh chóng cắt miếng thịt bò trong đĩa không dám ngẩng đầu nói nhảm một câu.
Ân Lang Qua hơi hí mắt ra, như có điều suy nghĩ nhìn Ôn Dương đối diện.
Nam nhân này hắn có thể hứng thú được bao lâu?
Tồn tại của cậu ta cùng cái tên nam kỹ gọi là Tiểu Trang kia chẳng khác nhau lắm, có lẽ khi tìm được Ôn Dương chân chính, mình sẽ chán ngán cái loại theo đuổi hư vô mờ ảo này.
Ôn Dương trong lòng mình, phải nên là bá chủ độc nhất, không thể chen thêm một người nào được.
Cho nên hắn đối với nam nhân này, chẳng qua là nhất thời say mê một món ăn tươi sốt, cảm xúc liền nhanh chóng nguội lạnh thôi.
"Một tháng. "Ân Lang Qua đột nhiên mở miệng.
Ôn Dương ngẩng đầu, mặt đầy nghi hoặc, "Anh nói cái gì?"
Ân Lang Qua buông xuống dao nĩa, cơ thể to lớn miễn cưỡng dựa ở trên ghế da mềm, lười biếng nói, " Không phải em mới vừa hỏi quan hệ này của chúng ta kéo dài bao lâu? Tôi bây giờ nói cho em biết, một tháng, nhiều nhất sẽ không vượt qua một tháng, cho nên tốt nhất em nên vui vẻ mà hầu hạ tôi, đừng có mà cả ngày bày ra một bộ dáng vẻ sống dở chết dở, em không cam lòng hầu hạ tôi biết,

«  Chương - 34

Chương - 36 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm