Đọc Truyện theo thể loại


Chương hai mươi lăm: Chống cự?
Tảng sáng ngày hôm sau, Ân Lang Qua một khi tỉnh lại liền không buồn ngủ nữa, lúc này hắn, ý thức tuy đã thanh tỉnh, nhưng mà ngay cả mắt cũng lười mở ra, đại não như cũ bị một cổ buồn ngủ nồng nặc vậy quanh.
Ân Lang Qua giật giật cằm, dùng cái cổ cọ cọ mái tóc mềm mại của Ôn Dương, cánh tay vòng quanh eo Ôn Dương, đem thân thể trần truồng của Ôn Dương chặt chẽ ôm vào trong ngực, sau đó lại không nhịn được mà ở phía sau cái lưng bóng loáng của Ôn Dương mè nheo, dường như hành động ma sát da thịt cùng Ôn Dương mang đến một loại kích thích, hắn nhẹ nhàng dùng lòng bàn chân, chậm rãi, chậm rãi, lên xuống cọ sát cặp chân trơn bóng của Ôn Dương khoái cảm thật là thoải mái.
Lúc này trong đầu Ân Lang Qua tất cả đều là tiếng động ma sát của da thịt, loại cảm giác này giống như là được đắm chìm trong một nhánh mây diệu dàng ấm áp làm người ta khó mà tự thoát khỏi.
Thất thần mà hưởng thụ, Ân Lang Qua đang suy nghĩ có nên hay không đem nam nhân trong ngực này đánh thức, lần nữa giống như tối hôm qua vậy hung hăng đòi hỏi cậu ta mấy lần, cho đến khi thỏa cơn nghiện này.
Tối hôm qua nam nhân này nửa đường hôn mê, mặc dù cả quá trình trước đó khiến cho hắn thỏa chí vui sướng, nhưng nói đến cùng hắn vẫn là chưa chơi đùa tới tận hứng.
Ân Lang Qua đột nhiên cảm giác thân thể trong ngực đang run rẩy, hắn khẽ mở mắt ra, cúi đầu xuống dán mắt lên đỉnh đầu của Ôn Dương cười khẽ, "Em đã hoàn toàn thanh tỉnh?"
Ôn Dương không nói gì, thân thể như cũ không khống chế được run rẩy, kèm theo tiếng ngẹn ngào cực kỳ nhỏ, Ân Lang Qua hình như cảm thấy được sự kinh hoảng của Ôn Dương, cúi đầu hôn một cái ở tại trán Ôn Dương, cái tay ẩn ở dưới chăn xấu xa sờ soạng cái mông của Ôn Dương, giọng nói trầm ấm, "Ngẩng mặt lên nhìn tôi."
Thân thể Ôn Dương đột nhiên rung động một cái, thân thể tựa như chiếc lá lìa cành sau cuồng phong bão vũ, cơ thể càng run lợi hại hơn, cậu cố gắng cong lên thân thể, giống như muốn đem bản thân cuộn tròn, cuối cùng sợ hãi cắn lấy nắm tay, không có phát ra tiếng khóc, nhưng nước mắt tuôn ra không ngừng.
Ân Lang Qua thấy cậu nửa ngày không có động tĩnh, khóe miệng hơi giương lên, ghé vào bên tai Ôn Dương cười khẽ, "Nếu em cứ đưa lưng về phía tôi như vậy, càng dễ dàng cho tôi cắm vào."
Ôn Dương bật khóc ra tiếng, cậu đưa tay níu chặt ra giường định bụng muốn bò đi, Ân Lang Qua một tay chống đầu, một cánh tay gắt gao chụp lên cái eo của Ôn Dương, Ôn Dương từ eo trở xuống đau nhức đến chết lặng, căn bản không làm được gì, gắng sức nửa ngày cũng không thể nhúc nhích được một bước.
"Em mà còn ngọ nguậy nữa, tôi liền trực tiếp cắm vào." Ân Lang Qua Phong khinh vân đạm* đe dọa, "Sau đó giống như tối qua vậy, đem em làm cho đến khi ngất đi."
(* phong khinh vân đạm: Nhẹ như mây gió )
Ôn Dương không dám nhúc nhích nữa, mà là khóc lóc nói, "Tôi sẽ tố cáo anh, anh sẽ chết không được tử tế... tôi tôi sẽ đi ra ngoài báo cảnh sát."
Ôn Dương kích động, như đã rơi vào tuyệt cảnh sủng vật bị nuôi nhốt, cùng lắm thì lưới rách cá chết, cậu bây giờ đã không còn muốn cầu xin tha thứ cái chó má gì nữa, cậu biết mình có cầu xin bất kỳ cái gì cũng là vô dụng, trải qua tối hôm đó giống như là địa ngục trần gian vậy, cậu tình nguyện cùng con súc sinh này đồng quy vu tận!
Ân Lang Qua dở khóc dở cười, hắn đưa tay bóp lấy quai hàm của Ôn Dương, đem mặt của Ôn Dương cưỡng ép nhìn về phía mình, "Tố cáo tôi ? Em còn muốn tố cáo tôi!"
Ôn Dương vẫn còn khóc thút thít, cậu nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Ân Lang Qua, đột nhiên nghĩ tới mình bây giờ cũng không còn xứng đáng với Kỳ Hãn, trong lòng đột nhiên dâng lên một cổ hận ý, huyết dịch toàn thân cũng trong nháy mắt sôi trào.
"Anh tên khốn khiếp này!
"Đồ khốn, phì "
Bất ngờ không kịp đề phòng, mặt của Ân Lang Qua dính đầy nước bọt của Ôn Dương, Ôn Dương trợn to hai mắt, đột nhiên toàn thân căng thẳng hô to, "Anh có bản lãnh thì liền lập tức giết chết tôi đi! Nếu không tôi chắc chắn sẽ đi tố cáo anh! Anh không chỉ là một tên sát nhân mà còn cưỡng...."
Ôn Dương lời còn chưa nói hết, Ân Lang Qua đã bóp chặt cổ cậu, sắc mặt hơi có chút dữ tợn, hắn giơ tay lên chùi đi nước bọt trên mặt, bàn tay cường tráng mạnh mẽ mà siết chặt, "Em con mẹ nó là tự tìm cái chết!"
Ôn Dương khó thở, sắc mặt dần dần đỏ lên, cậu đưa tay đánh xé trên mặt của Ân Lang Qua, đáy mắt kéo căng tia máu, "Anh bóp chết tôi đi, nếu không tôi liền lập tức đi tố cáo anh."
Ôn Dương đã không thở nổi, cảnh tượng trước mắt dần dần mơ hồ, cậu cảm giác mình thật giống như thấy được Kỳ Hãn, thấy cậu ấy đối với mình diệu dàng cười nói, "từ nay về sau cậu là người của tớ !"
Ôn Dương dụng hết toàn lực nâng tay lên, chậm rãi, nhẹ nhàng chạm vào trên gương mặt của Ân Lang Qua.
.
Sự vuốt ve của Ôn Dương làm cuồng nộ trong mắt của Ân Lang Qua thoáng chốc tan biến, giống như được một sợi lông vũ mềm mại nhẹ nhàng phất qua xoa dịu đi trái tim hắn vậy, đột nhiên dâng lên một trận tư vị đau xót, Ân Lang Qua giống như là ý thức được cái gì, nhanh chóng buông lỏng tay ra, hắn vừa định kêu tên của Ôn Dương, chỉ nghe Ôn Dương dưới người mơ màng nỉ non kêu, "Kỳ Kỳ Hãn, tớ có lỗi với cậu"
Thân thể Ân Lang Qua chấn động một cái.
Sợi lông vũ mềm mại, tức khắc hóa thành một mũi dao sắc bén, sắt bén ngọt liệm mà gọt đi trái tim trong lòng hắn huyết nhục đau đớn đau dứt, nhưng hắn cũng phải toàn tâm nhẫn nhịn, cuối cùng người đau đớn đến không thở được chính là Ân Lang Qua hắn.
Ân Lang Qua khó hăn hít thở, bỗng nhiên giơ quả đấm lên hướng mặt của Ôn Dương nện tới, thời điểm nắm tay ngừng lại chỉ cách Ôn Dương trong gang tấc, cuối cùng hắn cũng chỉ có thể tức giận mà nện một quyền vào cái gối ngay cạnh bên đầu Ôn Dương.
"Hừ! "
Ân Lang Qua nặng nề hừ một tiếng, hắn đứng dậy, nhanh chóng mặc xong quần áo, sau đó đi đến bàn cầm một ly nước tạt vào trên mặt của Ôn Dương, Ôn Dương thiếp đi không sâu lắm thân thể mãnh liệt đánh lại ý thức, đột nhiên mở mắt, sau đó liền thấy Ân Lang Qua mặt không biểu cảm đứng ở đầu giường nhìn mình.
Ôn Dương cũng không có thất kinh hoảng sợ, mà là mím chặc môi, gương mặt tuyệt vọng cùng căm phẫn đối với Ân Lang Qua, bàn tay ẩn dưới chăn nắm lấy thật chặt tra trải giường, hốc mắt cũng khô ráo quật cường không chảy xuống một giọt nào.
Phản ứng lúc này của Ôn Dương ít nhiều có chút nằm ngoài dự liệu của Ân Lang Qua, hắn cho rằng Ôn Dương vốn dĩ thiên tính hèn nhát, sống trên đời này nếu bị ức hiếp, cậu cũng chỉ biết mặc cho người ta xâu xé, có thể giờ phút này nhìn qua thì liền nghĩ cậu ta hiển nhiên là rất mềm yếu, nhưng khi mạnh mẽ là sự lựa chọn cuối cùng, nếu thực sự đưa cho cậu ta một con dao, có lẽ cậu ta cũng có gan liều mạng mà hường mình đâm tới.
Ân Lang Qua nhíu mày, hắn ở mép giường ngồi xuống, nhìn chằm chằm mặt của Ôn Dương hồi lâu sau đó nham hiểm cười một tiếng, "Ôn Dương, chúng ta làm một khoản giao dịch đi."
"Làm cái mẹ anh, giao dịch cả nhà anh."
Ôn Dương rống to, ngực phập phồng lên xuống, mắt không chớp lườm Ân Lang Qua, một bộ dáng điệu sắp bùng nổ, đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời Ôn Dương thô tục mắng, lúc này đại não cậu hỗn

«  Chương 24

Chương 26 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm