Đọc Truyện theo thể loại
  Chương mười tám: Tìm được!  
Tư thế ngủ không được tự nhiên làm Ân Lang Qua trời chưa sáng liền tỉnh, cái cổ không ngoài suy đoán nhức mỏi muốn rơi xuống, đại não cũng có chút choáng váng, lúc hắn giơ tay lên chuẩn bị đứng dậy, mới đột nhiên phát hiện trong lòng bàn tay của mình đang cầm một khẩu súng, lúc này trong lòng có một loại dự cảm xấu.
Ân Lang Qua đem súng thu hồi bên hông, lảo đảo lắc lư đứng lên, hắn ngắm nhìn bốn phía, liều mạng hồi tưởng chuyện gì xảy ra, cuối cùng xoay người nhìn về hướng cửa phòng ngủ của Ôn Dương, hắn thấy ở trên cửa gỗ có nhiều vết đạn, một ít hình ảnh tối qua từ trong đầu hắn chợt lóe lên.
Giờ khắc này, Ân Lang Qua hoàn toàn thanh tỉnh.
Ân Lang Qua cuống quít đẩy ra cửa phòng của Ôn Dương, bên trong đèn vẫn còn sáng, trong ngăn kéo quần áo cùng với phần lớn đồ dùng hàng ngày đều bị mang đi, có lẽ là thời điểm dọn dẹp quá mức vội vàng, khắp nơi ở trên đất có không ít mấy thứ linh tinh bị rớt lại, nhìn qua giống như vừa bị một cơn bão càng quét qua vậy.
Ân Lang Qua có thể tưởng tượng ra lúc Ôn Dương rời đi, là có bao nhiêu kinh hoàng hốt hoảng.
Ân Lang Qua ánh mắt lóe lên một luồng sáng, nhanh chóng cầm lấy điện thoại ra điện tới cho Ôn Dương, nhưng mà bên kia báo là đang ở trạng thái tắt máy, cuối cùng hắn không thể làm gì khác hơn là gọi điện thoại cho thuộc hạ, kêu bọn họ nhanh chóng điều tra tìm ra Ôn Dương lúc này đang ở đâu.
Ân Lang Qua bất an tới cực điểm, bởi vì hắn không biết rốt cuộc mình tối hôm qua điên cuồng đối với Ôn Dương như vậy tạo thành bao nhiêu tổn thương, cuối cùng lại còn rút súng, nhưng trước mắt hắn chắc chắn một điều là, vỏ bọc hắn vất vả tốn sức xây dựng nhiều ngày qua như vậy, ở trước mặt Ôn Dương hoàn toàn sụp đổ.
Ân Lang Qua đột nhiên phát hiện một bên tay áo bị xé kéo xuống, khối hình xăm dữ tợn đã hoàn toàn bại lộ ở trong tầm mắt, mà người xé xuống mảnh áo kia, Ân Lang Qua nghĩ tới chỉ có Ôn Dương.
Thứ trên người hắn không muốn để cho Ôn Dương thấy nhất, chính là khối hình xăm kia.
Ân Lang Qua thay đổi áo sơ mi, đi xuống hầm căn hộ lấy xe, sau khi lên xe Ân Lang Qua lại một lần nữa điện cho Ôn Dương, nhưng đầu dây bên kia vẫn báo đang tắt máy.
Trước đó tuy đã hạ lệnh xuống cho thuộc hạ đi tìm Ôn Dương, nhưng Ân Lang Qua cũng không cách nào chịu đựng ngồi yên được, hắn lái xe đi tới nhà trọ lần trước Ôn Dương mướn khi chạy trốn, sau đó lại lái xe vòng quanh các khu vực phụ cận đi tìm, năm giờ rạng sáng hôm sau, Ân Lang Qua nhận được điện thoại của thủ hạ, Ôn Dương đêm qua về nhà.
" Ân ca, buổi tối tháng trước, thời điểm anh ở trong quán rượu giết người, Ôn tiên sinh cậu ta cũng ở tại chỗ đó."
" Cái gì?!" Ân Lang Qua lạnh lùng nói, "Rốt cuộc thế nào lại như vậy, cậu ta sao lại có thể ở đó ?!"
Nam nhân trong điện thoại hiển nhiên có chút khẩn trương, "Thật xin lỗi Ân ca, thuộc hạ theo dõi xung quanh lúc đó báo lại, hắn cho rằng cậu ta là khách nhân thông thường chưa kịp chạy ra ngoài quán bar nên núp ở bên tường nhìn lén, cho đến khi mới vừa rồi thuộc hạ xem lại băng ghi hình tình cờ thấy được Ôn tiên sinh, mới phát hiện Ôn tiên sinh chính là người kia."
Ân Lang Qua cúp điện thoại, phát cáu mà đập xuống tay lái, hắn vẫn cho lần đầu tiên lúc Ôn Dương nhìn thấy mình đã sợ hãi, là xuất phát từ tính tình mềm yếu nhát gan của Ôn Dương, bây giờ mới ý thức được, khi đó mình ở trong lòng Ôn Dương cũng đã là một tên ác ma máu lạnh vô tình.
Nếu như tối hôm qua mình biết trước chuyện này, Ân Lang Qua sẽ không cảm thấy bực mình như vậy, bởi vì hắn đã dùng nhiều ngày cố gắng như vậy mới có được một chút tin tưởng từ Ôn Dương, Ôn Dương từ trước đã đối với mình có bóng đen, bây giờ thuộc hạ của Ân Lang Qua đã tra được Ôn Dương, hắn cũng đã biết được địa chỉ nhà của cậu, cuối cùng kêu tài xế trực tiếp lái xe đến thẳng nhà của Ôn Dương.
Nhà của Ôn Dương là một căn biệt thự nằm bên cạnh một khu rừng sinh thái, cách khu sầm uất chỉ có hai mươi mấy mấy phút đi xe, cảnh vật tươi đẹp, không khí mát mẽ , không ít nhà giàu ở Thành phố C cũng định cư ở chỗ này.
Tài xế dừng xe lại, người gác cổng đứng trước cửa sắt biệt thự tiến lên.
"Xin hỏi anh là ai?" Một Người gác cổng khác cũng lên tiếng, "Tìm ai ?"
Tài xế mặt không cảm giác, trầm giọng nói, "Phiền toái chuyển cáo tới Ôn tổng, tổng tài của tập đoàn EY vì hạng mục hợp tác muốn cùng Ôn Gia bàn bạc một chút."
Người gác cổng hiển nhiên cũng không biết tập đoàn EY ở Thành phố C có bao nhiêu quyền uy, như cũ nhàn nhạt nói, "Lão gia cùng phu nhân tối hôm qua đi ra ngoài còn chưa trở lại, nếu như có chuyện gì quan trọng chúng ta có thể thay ngươi chuyển đạt, hoặc là chờ lão gia quay về rồi các người lại tới."
Tài xế nhìn cũng không thèm nhìn người gác cổng một cái, chuyển tới đi đến trước xe vì Ân Lang Qua mở cửa xe, "Ân Tổng, có thể tiến vào."
Ân Lang Qua lúc này mới xuống xe, hắn liếc nhìn biệt thự sang trọng trước mắt, đột nhiên lại nghĩ đến trước kia điều tra được những năm gần đây cuộc sống của Ôn Dương rất túng quẩn, trong bụng không kiềm được đối với cha mẹ nuôi của Ôn Dương thêm mấy phần chán ghét."
Ân Lang Qua đi tới cửa thì dừng lại, xoay người hỏi người gác cổng, "Ôn Dương trở về lúc nào?"
Người gác cổng sững sốt một chút, vội vàng nói, "Đại thiếu gia cậu ta là tối hôm qua trở về lúc hơn hai giờ tối."
Ân Lang Qua không có hỏi thêm, người gác cổng sãi bước dẫn đường đi tới phòng khách.
Sau khi vào phòng khách, người gác cổng nói nhỏ bên tai người giúp việc mấy câu sau đó xoay người trở về vị trí của mình, người giúp việc kia vội vàng định đi pha trà để tiếp Ân Lang Qua, nhưng Ân Lang Qua vừa tiến vào phòng khách liền trực tiếp bước nhanh lên lầu hai.
Một người làm nữ chạy chậm đi theo sau lưng Ân Lang Qua, đến lầu hai, Ân Lang Qua xoay người hỏi người làm nữ phòng của Ôn Dương ở đâu, sau khi người làm nữ nói cho hắn biết, Ân Lang Qua lạnh lùng lườm nàng một cái, "Đi xuống!"
Ánh mắt của Ân Lang Qua khiến người làm nữ sống lưng đổ đầy mồ hôi lạnh, nàng run rẩy cười hướng Ân Lang Qua nói, "Nếu.... nếu như ngài có cần gì cứ việc gọi tôi."
" Tôi cùng Ôn Dương là bạn, tôi đến tìm cậu ấy nói chuyện phiếm không cần bất kỳ người nào đi theo!"
"...Vâng "
Sau khi người làm nữ rời đi, Ân Lang Qua đi tới cửa phòng của Ôn Dương khe khẽ gõ một cái.
Chỉ chốc lát sau, nắm tay cửa phòng bị vặn động từ bên trong, dần dần mở ra cửa, trái tim Ân Lang Qua cơ hồ đều treo đến cổ họng.
Ôn Dương lúc này bất quá mới ngủ được hai ba giờ, mỏi mệt dày đặc, cậu ngáp ngáp, mắt lim dim buồn ngủ mở cửa, vốn muốn ngáp thêm một cái nhưng nhìn rõ người trước mắt liền bị dọa sợ nuốt ngược trở vào, một giây kế tiếp, cậu định đóng lại cánh cửa phòng.
Ân Lang Qua lanh tay lẹ mắt, một cái liền cầm chặt lấy tay vặn cửa.

«  Chương 17

Chương 19 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm