Đọc Truyện theo thể loại
Một buổi chiều trời nắng nhẹ, bạn đang trên đường đi mua đồ ăn cho bữa tối. Đằng xa có một đám lưu manh đang quây quanh một cậu thanh niên nào đó. Bạn định ngơ đi, không muốn dây dưa vào tụi này không thì khổ. Nhưng mà....
-Đại ca à thằng này là ca sĩ đấy.
-Tao biết, ca sĩ nổi tiếng đây mà.
-Yahhh...JungKook của BTS hả. Sao không ngoan ngoãn chui trong phòng tập mà lại lang thang ở địa bàn của tao.
-Các anh định làm gì?
-Làm gì? Há. Cơ hội ngàn năm có 1 mới được gặp người nổi tiếng thì mày nghĩ tụi tao định làm gì mày.
(Tên đội mũ đen đó đang định dơ cái tip hắn cầm trên tay để quật vào người anh)
-Dừng lại ngay.
-Cái đ** gì vậy ( hắn quay lại)
-Tao bảo chúng mày tránh xa Jeon JungKook ra.
-Con này cũng đang muốn ăn đập đại ca ạ.
-Đi đi, đừng có chen mũi tao, tao không thích đánh con gái.
-Giỏi thì nhảy vào đây đánh tao đi. Đồ hèn.
-Mày bảo tao hèn sao? Tao cứ thích đánh đấy.
Hắn quật vào chân anh, anh khuỵ gối xuống. Đôi mắt bạn đỏ ngầu, nghiến chặt răng, ném non nước vào đầu hắn rồi lao nhanh đến đạp trộm hắn. Bạn cầm tay anh kéo anh đứng dậy, bọn đàn em con đang xúm vào suýt xoa đại ca. Nhân cơ hội đó bạn và anh tẩu thoát.
-Cái đồ chân ngắn, chay nhanh lên nào.
-Tôi không chạy nổi nữa. Anh không đau chân sao?
-Cái đó không vấn đề gì với tôi đâu.
Bọn chúng đuổi theo. Lúc trước là bạn kéo anh chạy thì giờ anh kéo bạn chạy.
-JungKook! Chạy về phía rừng kia dễ có chỗ trốn hơn.
-Bọn chúng sắp đuổi tới nơi rồi.
Chạy bán sống bán chểt không biết đã chạy được bao xa và chạy được bao lâu. Cũng không có thời gian ngoảnh lại xem chúng có đuổi theo nữa không.
-Nghỉ đi, tôi không chạy nổi nữa.
-Bọn chúng không đuổi theo nữa đâu.
-Chúng ta đã chạy đến đâu đây.
Bạn và anh ngồi xuống , tựa người vào vách đá bên đường. Cũng phải rất lâu, cho đến khi mặt trời đang dẫn lặn cuống
-Ở đây không có sóng điện thoại, cũng không dùng được bản đồ. Aissss.
-Thôi chạy theo đường cũ về.
-Để bọn chúng thịt tôi và cô chắc.Mấy giờ rồi?
-6 giờ kém
-Hả? Thôi xong rồi. Mọi người sẽ tìm tôi nhặng lên cho xem, bây giờ đi về. Tôi nghĩ bọn chúng cũng không rảnh để đợi chúng ta đâu.
- Mà sao anh lại xuất hiện ở khu tôi ở.
-Khu đó cô ở à?
-Ừ.
-Tôi đi quay.
-Quay gì?
-Không nói được.
-Dấu làm sao được tôi. Đi quay MV phải không?
-Đừng có tiết lộ lung tung đấy.
-Biết rồi. Về thôi.
Bạn và anh lại theo đường cũ về. Anh đi trước bạn đi sau.
-Này đợi tôi đã. Đi rõ nhanh.
-Ai bảo cô chân ngắn đâu chứ.
-Vậy cắt chân ra bù cho tôi một.....
Bạn đập mặt vào lưng anh vì đột nhiên anh dừng lại.
-Tự nhiên dừng lại làm cái gì?
-Con...con..chó
-Chó gì? (Bạn ló đầu ra)
Đúng rồi. Là một con chó hoang đang gầm gừ giữa lối đi. Dãi dớt lê thê trên miệng. Anh lùi lại và nhanh chóng đứng sau lưng bạn.
(Au: vâng, mĩ nhân che chở cho anh hùng)
-Này...này, sao lại để tôi làm bia chắn vậy.
-Huhu, nhìn nó kinh quá.
-Mau kiếm cho tôi cái gậy dài đi.
-Điên à! Nhúc nhích là nó xổ vào cắn cô thì sao?
-Cứ tìm đi, đứng không nó cũng cắn thôi.
-Aiss. Cẩn thận đấy.
Anh chạy lại mô đất gần đó nhặt viên đá to, dùng hết lực bẻ cành cây khô chết bên cạnh. Nhưng con chó đói lâu ngày thì không kiên nhẫn đợi anh. Nó nhảy bổ lên phía trước bạn. Bạn lấy chân đạp nó, con chó vẫn không buông tha, nó ngoặm bộ răng nanh vào chân bạn. Anh lấy đá ném vào đầu nó mới chịu nhả ra. Cành cây cứ đập, tiếng chó cứ kêu, và máu ở chân bạn cứ chảy. Con chó chạy mất, để lại một chàng trai mệt đến toát mồ hôi và cô ngồi nhăn nhó vì vết chó cắn vừa rồi.

«  Tin nhắn đầu tiên

Lời đe doạ »

#bts #btsandyou #fanfic #fanfiction #jungkook #longfic #tìnhcờ

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm