Đọc Truyện theo thể loại
Kỳ nghỉ hè đối với bạn, cũng là lúc BTS được công ty cho thư giãn vài ngày.
Vì nghỉ hè nên trường cũng không có chương trình gì. Riêng lớp bạn tụ tập lại tổ chức đi dã ngoại. Bởi vậy mới có sự "tình cờ" gặp gỡ giữa bạn và người thương. Nhưng ấn tượng đầu tiên thì....chẳng đẹp tẹo nào.
Hôm nay đi dã ngoại ở ngọn núi đó, cũng lâu rồi bạn không đi thăm 1 người bạn. Một người đã mất và được chôn cất ở gần đấy. Nhân tiện cuộc picnic này bạn đến thăm người đó luôn. Người ấy là một cô gái, cô gái ấy đã giúp bạn từ Việt Nam sang đây học. Cô gái đó là người thân duy nhất bạn có thể dựa dẫm ở Hàn Quốc, nhưng cô đã mât vì một tai nạn. Bạn thật sự rất biết ơn, cô ấy còn tặng bạn một sợi dây chuyền. Bạn quý trọng sợi dây chuyền đó,vì nó là thứ duy nhất bạn có để kỷ niệm tình bạn đó.
...
Đến nơi, nhưng cái gì đang xảy ra vậy. Một chàng trai trắng trẻo, cao to đang đứng "tưới cây" ở gốc cây gần đó. Bạn tức giận la lên:
-Chết tiệt! Tên kia! Tắt cái "vòi" của anh đi ngay. Sao dám đi bậy ở đây.
Bạn còn chẳng ngại ngùng hay quan tâm việc anh ta kéo khoá quần lên chưa mà chayh ra đánh vào vai anh ta tới tấp.
-Đừng! Dừng lại! Tôi chưa xong. Cô vô duyên quá đấy. Tôi buồn tôi phải đi chứ?
Bạn chợt nhận ra điều đó và quay mặt đi nhưng nghe giọng nói hắn có vẻ rất quen. Hắn bịt khẩu trang nên không thấy mặt.
-Đầy chỗ không đi sao lại đi ở đây? Anh có biết đây là đâu không mà dám?
-Có cái gốc cây này là to nhất vừa đủ che cho tôi rồi. Cô có biết xung quanh có thể rất nhiều người, và hình tượ..g...ừm ừm không hả?
-Anh không nhìn sao? Chỗ kia có ngôi mộ đó. Là mộ của bạn tôi, anh làm ô uế  cả khu này rồi.
-Chỗ này cách chỗ đó mấy bước chân cơ mà. Có phải tôi đi lên mộ cô đó đâu.
-Còn không biết xấu hổ. Người đâu mà vô duyên. Chốn thờ phụng đấy.
Giải quyết xong, anh chỉnh tề lại rồi ra  cạnh cái mộ, chắp tay vái và lẩm bẩm lý nhí không nghe rõ:
-Bạn gì à! Vì mộ của bạn lâu ngày đất lún xuống nên nhìn không giống cái mộ lắm. Với cả lúc đấy mình mắc quá rồi không để ý nên phải ra cái gốc cây kia. Không biết không có tội. Mình xin lỗi. Mong là bạn chưa nhìn thấy gì ha.
-Anh nói cái gì đấy hả?
-Tôi xin lỗi và bảo bạn cô sớm mang cô đi nốt. Con gái mà thô lỗ.
Bạn tức giận đẩy anh ngã trong khi anh đang cầm điện thoại định gọi cho ai đó. Chiếc điện thoại văng vào đá và vỡ cái màn hình luôn.
-Hớ...xi...n lỗi nha. Tôi....
-Cô... Cái điện thoại tôi còn không có thời gian thay màn hình. Giờ cô tính sao.
-Tôi đền.
-Được thôi.Nhưng cô bùng thì sao. À..... Chắc cái này có vẻ quan trọng, tôi sẽ giữ nó cho đến khi cô mang cái điện thoại khác cho tôi. (Anh nói rồi giựt sợi dây chuyền- vật kỷ niệm của bạn).
-Tên điên kia! Trả lại nó cho tôi, cái đó thì không được.
Bạn thấp hơn so với quy định để có thể với được sợi dây đang bị tay của chàng trai gần m8 dơ lên cao. Anh cứ thế lạnh lùng bước đi, bạn ngăn không nổi, lật đật chạy theo đòi lại. Không được, bạn nhảy lên lưng anh, 2 chân quặp ngang bụng anh, đu người anh xuống không cho đi. Anh vẫn thản nhiên đi kệ đến lúc bạn mỏi tay phải buông.(au: é hé. Thử tưởng tượng cảnh này thôi mà hài vđ).
....
....
Viết tạm đến đây thôi vì tui còn phải đi học nữa. Hay thì nhớ bấm vào ngôi sao cuối bài đây nhé. Yêu.

Anh ấy đã cứu tôi sao? »

#bts #btsandyou #fanfic #fanfiction #jungkook #longfic #tìnhcờ

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm