Đọc Truyện theo thể loại
Tôi phát hiện ra rằng lời tạm biệt sẽ luôn luôn làm ta đau khổ, ảnh chụp sẽ không bao giờ thay thế được trải nghiệm thực sự, kỷ niệm buồn hay vui đều mang đến nước mắt, và ngôn từ không bao giờ có thể thay thế cảm xúc.
Hà Đức Chinh không đem cái gì theo trên người, duy nhất một tấm ảnh chụp.
"Bác cho cháu xuống đây được rồi!"
Xe dừng lại trước cổng bến cảng, hắn lấm lét đi dọc cổng phụ.
Mới gần xế chiều, bên kia chợ đang buôn bán ồn ào. Đám giang hồ ngày xưa mất dấu Đức Chinh lâu rồi nhưng vẫn còn sát sao truy sát hắn.
Hà Đức Chinh cẩn thận đi sát vách tường vàng gạch đã xuống màu, có đôi chỗ tróc cả vữa ra nhếch nhác. Dưới chân cậu lõm tỏm nước thải đen xì bốc mùi.
Hà Đức Chinh này cũng không sợ tụi bây nữa, nếu hôm nay có gặp, tôi nguyện ăn thua đủ với các người.
Đôi chân liên tục đi thoăn thoắt nhanh qua ngõ tắt. Hắn đến bức tường graffiti kỷ niệm định nhìn nó lần cuối rồi đi.
Cậu chợt đứng khựng người.
"Oái, cái con chó này.. bà tổ mày... đi.. đi!!"
Hà Đức Chinh rượt đuổi chú chó đang dang chân ra phóng uế vào tường.
Hà Đức Chinh rượt chó, chó co cẳng chạy một đoạn lại sựt nhớ, bản tính chó dữ sinh ra để rượt người.
Nó ngoảnh đầu lại, Đức Chinh giật mình giảm tốc thắng bằng chân té ra lửa đỏ, con cún nhỏ hung hăng sủa Hà Đức Chinh mấy cái rồi quay đầu rượt ngược lại cậu.
"Oái!! Con chó điên!! Trời ơi!! Đang thất tình còn gặp chó cắn!!"
Hà Đức Chinh quắm chân vắt lên cổ chạy ngược về, cậu vấp hòn đá té lăn cù mèo.
Con chó nhỏ hung dữ khoảng cách còn 2 thước phóng tới bay lên người Hà Đức Chinh.
Nó bò ngay mặt liếm má cậu nhột lăn ra cười.
Thì ra nó không cắn mình, lại còn đùa giỡn. Hà Đức Chinh ngồi dậy ôm cục cún bé để lên khe hở chân.
Cậu chọc chọc tay cho nó liếm, lại thọc cả ngón vào cạ răng cười khanh khách.
"Ai cho mày tè lên bức tường kỷ niệm của tao và Tiến Dũng hả.."
Đức Chinh gõ đầu nó một cái. Cậu đột nhiên dừng tay lại, xoa xoa chỗ nhúm lông mềm.
"Không có gì đâu! Tao và người ta bây giờ đâu còn là gì của nhau nữa.."
Hà Đức Chinh ứa lệ. Chủ chó nhỏ nhìn cậu ánh mắt long lanh chúi đầu xuống. Biểu tình cũng buồn rầu theo Hà Đức Chinh.
"Mày có nhà không. Tao đặt tên cho mày là Merci nha!"
Hà Đức Chinh đặt Merci vào bụng, cậu nhìn xung quanh chỗ này một chút.
Tiến Dũng à, thật lòng em không thể cũng anh đi tiếp nữa. Em đã chẳng thể kiên nhẫn chờ đến năm sau bù đắp sinh nhật cho anh. Đỗ Mỹ Linh cô ta đáng thương và cần che chở hơn em.
"Tao cũng không có người nhà giống mày!"
Hà Đức Chinh đến đứng cạnh bờ kè nhìn ra khơi, ôm Merci trong tay, cậu run rẩy, khoé môi căm bặt khó nhọc hét lên giữa mênh mông sóng nước.
"Bùi Tiến Dũng, tôi yêu cậu! Tôi yêu cậu, tôi yêu cậu, tôi yêu cậu..."
Hà Đức Chinh gọi đến khô cả tiếng, lần này lại lần khác, khóc đến quỳ xuống mặt đá lạnh như băng gục mặt.
"Bùi Tiến Dũng cậu phải sống tốt cho tôi.."
Hết đợt nước mắt này lại đến đợt nước mắt khác tuôn xuống lỏn tỏn. Merci gầm mặt xuống hứng hết, nó ư ử như an ủi cậu.
Tiến Dũng. Nước mắt em không thể khóc cho ai ngoài anh nữa. Nếu có ai đó bảo tổ tông nhà tôi chết tôi cũng chẳng đau lòng, nhưng anh thì khác, anh phải sống tốt.
Ai cũng có kí ức của riêng mình. Tôi luôn tự hỏi tại sao ông trời lại mang đến cho tôi một kí ức buồn đến vậy ? Tôi đã từng muốn vứt bỏ kí ức cũ của gia đình mình. Giữ nó làm cái gì khi nó chất chứa toàn đau buồn và tổn thương.
Nhưng tôi chắc không làm được vì nhận thấy bên cạnh đó còn có những kí ức của hạnh phúc.
Rồi một ngày nào đó tất cả sẽ trở thành kỉ niệm, tôi sẽ đủ can đảm để đối mặt với những quá khứ, những kí ức kia.
Những đau buồn những tổn thương ngày trước sẽ không còn làm tôi cảm thấy day dứt nữa. Tôi phải cảm ơn ông trời đã cho tôi những kí ức này, sẽ giữ nó mãi bên mình vì nó là duy nhất, vì nó là đáng giá của cuộc đời Hà Đức Chinh chỉ với một người đi qua là Tiến Dũng anh thôi.
Hà Đức Chinh đứng dậy đau đớn sau cơn gục ngã, không sao, trời sẽ sáng. Tiến Dũng, cả anh, cả em đều sẽ tốt thôi.
Lương Xuân Trường nghe Tiến Dũng báo tin Hà Đức Chinh bỏ đi đã lùng sục cậu từ chiều giờ. Hắn còn nghi ngờ một nơi Hà Đức Chinh có thể đến.
Hà Đức Chinh vừa la hét đã vô tình gây chú ý. Cậu không hay biết đám người truy sát cậu vẫn lẳng lặng ở phía sau.
"Hà Đức Chinh! Mày.."
Hà Đức Chinh giật mình quay lại, cậu cấp tốc chạy, ôm Merci trên tay đầm đìa nước mắt. Cuộc sống này luôn dồn người ta vào ngõ cụt đến tận cùng.
Hà Đức Chinh theo bản năng chạy thật xa, bốn tên côn đồ đuổi theo cậu. Mạng sống cận kề gang tấc, Hà Đức Chinh luồn lách nhảy vọt người...
Tấm ảnh Tiến Dũng chụp cùng cậu rơi ra bay xuống đât. Hà Đức Chinh ngoảnh lại.
Không, đó là thứ duy nhất tôi mang đi. Đối với tôi nó là cả gia sản, trừ chiếc đồng hồ trên tay ra.
Hà Đức Chinh quay lại nhặt. Cậu cúi người xuống bị đập một gậy ngay đầu. Con người ngốc nghếch kia nằm thụp xuống. Tay vẫn giữ chắt thứ kia nhất quyết không buông. Mặc cho đám sát nhân vẫn hành hạ cậu từng cú đạp vào lưng bằng đôi giày cứng.
Đầu Hà Đức Chinh bị chấn thương nặng, cả vũng đất toàn máu tươi chảy ra. Tay đau đớn vò nát tấm ảnh.
Đến hơi thở cuối vẫn muốn giữ lại.
Lương Xuân Trường mắt đỏ hoe vừa đến kịp rút súng ra bắn chỉ thiên. Đám người kia lập tức bỏ chạy. Trước khi đi vẫn giẫm Hà Đức Chinh một cái chí mạng.
"Hà Đức Chinh, cậu sao rồi hả. Không được có chuyện gì với cậu nghe chưa Hà Đức Chinh! Con mẹ cậu đồ đần..."
Xuân Trường ôm Hà Đức Chinh lên tím tái.
"Xuân Trường, cậu giúp tôi một việc đi"
Hà Đức Chinh tức ngực ôm Merci đang ướt đẫm mắt.
"Giao nó cho Tiến Dũng nuôi. Còn nữa, đừng nói cậu ta biết tôi ở đây nha.."
Xuân Trường đẩy Hà Đức Chinh mạnh từng cơn dồn dập. Cậu khóc rống lên giữa bến vắng.
"Hà Đức Chinh.... Cái thằng ngốc này.."
Lương Xuân Trường ôm Hà Đức Chinh một mạch đến bệnh viện cấp cứu.
***
Hôm sau Xuân Trường về nhà.
"Tiến Dũng, Hà Đức Chinh nó chết rồi. Vừa lòng mày chưa?"

«  Feedback P1

Chap 52: Bình Minh Không Đến Bao Giờ »

#anphius #bdsm #boylove #buitiendunghaducchinh #chinhden #chinhdung #couple #dammei #danmei #ducchinhtiendung #dungchinh #haducchinhbuitiendung #sm #tiendungducchinh #u23 #u23vietnam

Mục lục

Giới Thiệu

Chap 1: Tôi Là Trending! Mình Làm Quen Đi!

Chap 2: Hà Đức Chinh thực đen!

Chap 3: Như Đồ Của Bố Vậy!

Chap 4: Đen Nhưng Mà Ngon!

Chap 5: Yêu Ngay Ánh Nhìn Đầu Tiên

Chap 6: Đức Chinh, mình làm bạn nhé!

Chap 7: Tiến Dũng Khó Chịu

Chap 8: Hà Đức Chinh Lạ Lùng

Chap 9: Đối Xử Tốt Với Tiến Dũng Một Chút!

Chap 10: Đức Chinh, Chạy Đi!

Chap 11: Lời Muốn Nói Của Tiến Dũng

Chap 12: Về Nhà Với Anh Đi!

Chap 13: Tiến Dũng Cậu Là Đồ Lưu Manh!

Chap 14: Không Cho Đụng Vào Chỗ Đó

Chap 15: Nhắm Mắt Để Thấy Vị Ngọt

Chap 16: Mai Tôi Lại Nấu Cơm!

Chap 17: Dấu Hiệu

Chap 18: Cô Đơn Nhiều Rồi Hôm Nay Phải Hạnh Phúc

Chap 19: Tiến Dũng Nhanh Đến Đây Đi!

Chap 20: Cậu Là Vợ Tốt Của Tiến Dũng!

Chap 21: Công Phượng Bị Xử Phạt

Chap 22: Bốn Cái Tên Ồn Ào

Chap 23: Sự Thật Về Hà Đức Chinh Tiết Lộ

Chap 24: Hà Đức Chinh Bị Cách Ly

Chap 25: Sư Phụ Mắt To Xuân Trường!

Chap 26: SM - Trò Chơi Sinh Tử

Chap 27: Ngọt Tận Đáy Lòng!

Chap 28: Ông Xã Ơi Làm Em Khóc 27 Thứ Tiếng Đi!

Chap 29: Ông Xã Tiến Dũng Em Đến Đây...

Chap 30: Dính Nhau Không Rời

Chap 31: Tiến Dũng Đau Khổ Trăm Bề

Chap 32: Đánh Dấu Chủ Quyền

Chap 33: Tiến Dũng Hết Thương Em Rồi!

Chap 34: Phu Nhân Hà Đức Chinh Thật Chu Đáo!

Chap 35: Mỹ Linh! Em Có Bạn Trai Chưa?

Chap 36: Đỗ Mỹ Linh Lạc Giữa Bùng Binh!

Chap 37: Ghen

Chap 38: Cấm Dục Một Đêm

Chap 39: Bùi Tổng Bị Kẻ Lạ Cưỡng Dâm

Chap 40: Ngày Mai Tôi Đưa Tang Anh! Tiến Dũng!

Chap 41: Hà Đức Chinh Tôi Không Để Cậu Trốn Thoát

Chap 42: Khuôn Mặt Đáng Thương

Chap 43: Quên!!!

Chap 44: Sửa!

Chap 45: Cạnh Tranh Công Bằng

Chap 46: Gương Mặt Lạ Lẫm

Chap 47: Tâm Sự Với Người Lạ

Chap 48: Buồn Của Em

Chap 49: Buồn Của Anh

Chap 50: Phải Giữ Em Thế Nào?

Feedback P1

Phần 2. Chap 51: Kết Thúc Là Nơi Bắt Đầu.

Chap 52: Bình Minh Không Đến Bao Giờ

Chap 53: Bi Kịch Chia Cách

Chap 54: Day Dứt Nỗi Đau

Chap 55: Đen - Hà Đức Chinh

Chap 56: Vô Hình Trong Tim Anh

Chap 57: Anh Nhớ Em

Buồn Của Au

Chap 58: Chị Yến!!

Chap 59: Nỗi Lòng Của Đức Chinh

Chap 60: Thời Gian

Chap 61: Hãy Nhớ Tới Tôi Mà Cười

Chap 62: Anh Vẫn Ở Đây À!

Chap 63: Những Lần Tặng Quà

Chap 64: Xa Kỷ Niệm

Chap 65: Thứ Vô Giá

Chap 66: Diện Kiến Hai Bà Chị Đanh Đá

Chap 67: Tìm Em

Chap 68: Người Yêu Cũ

Chap 69: Tán Tỉnh Lại Hà Đức Chinh

Chap 70: Hàng Xóm Rắc Rối

Chap 71: Bùi Tiến Dũng Mặt Dày

Chap 72: Trong Cái Rủi Có Cái Xui

Chap 73: Yêu Phải Tình Địch

Chap 74: Tiểu Tam Mắc Bẫy Tình Địch

Chap 75: Ai Chọc Ai?

Chap 76: Tình Địch Là Tình Nhân?

Chap 77: Trả Lại Quần Cho Lão Tử

Chap 78: Đen hay Đỏ

Chap 79: Trên Hay Dưới?

Chap 80: Kệ Đi!

Chap 81: Lạc Đinh Có Vợ Chưa?

Chap 82: Thử Thách Tiến Dũng Một Chút!

Chap 83: Hai Kế Hoạch Xấu Gặp Nhau

Chap 84: Đấu Khẩu Nhau

Chap 85: Đêm Họp Lớp Của Hoàng Yến

Chap 86: Bảo Vệ Cậu

Chap 87: Đãi Ngộ Cho Cậu

Chap 88: Cậu Làm Tôi Chẳng Thích Ai Được Nữa!

Chap 89: Cảm Ơn "Miệng"

Chap 90: Tên Kia Là Vợ Em!!

Chap 91: Tình Xưa Nghĩa Cũ

Chap 92: Thiên Hạ Đệ Nhất Lưu Manh

Chap 93: Lại Phải Hạ Giá??

Chap 94: Chỉ Vì Một Cuộc Điện Thoại

Chap 95: Xấu Hổ Giữa Đông Người

Chap 96: Thêm Dầu Vào Lửa

Chap 97: Lấy Lòng

Chap 98: Say Đắm - Say Rượu

Chap 99: Vở Kịch Tệ Hại

Chap 100: Nỗi Lòng Được Giải Toả

Chap 101: Không Tên

Từ khóa tìm kiếm