Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
  Giọng nói của anh rất mê hoặc lòng người, nhưng đó là đối với những cô gái khác, còn với Thước Tiểu Khả mà nói, đó là nguy hiểm tà ác.

Cô nhảy dựng lên từ trên giường, thân thể trần truồng cũng không quan tâm, co lại góc giường cầu xin tha thứ: "Ngạo, hôm nay em sai rồi, lần sau em không dám nữa."

Nụ cười của Lãnh Ngạo vẫn như cũ, tựa như thiên sứ, cũng tựa như ma quỷ.

"Khả Nhi, sao em lại không nhớ lâu như vậy?" Anh chạm nhẹ vào tấm chăn tơ tằm, ánh mắt dừng lại trên bàn chân cô.

"Đáng tiếc, đôi chân đẹp như vậy." Mắt anh chợt lóe, vươn tay bắt được một chân cô, lắc lắc đầu, "Thứ gì càng xinh đẹp thì càng không nghe lời, còn không bằng phá hủy nó!"

Thước Tiểu Khả nghe vậy, sợ đến co rúm người, muốn rút chân về nhưng không đủ sức. Một giây sau, cô cảm thấy thân thể mình bị kéo xuống, hai chân không biết từ lúc nào đã bị anh siết chặt.

Cô dùng sức đá nhưng sức lực không thể bằng anh, chưa được vài cái đã bị tay anh giữ chặt.

"Ngạo, em sai rồi, sau này mọi chuyện em đều nghe theo anh vẫn không được sao?" Cô thật sự rất sợ phải mất đôi chân này, nếu không có chân, đừng nói rời khỏi anh, ngay cả việc đi đứng đơn giản cũng là một vấn đề.

"Bây giờ mới biết thì đã quá muộn." Lãnh Ngạo là người như thế nào, là Hắc Ám Chi Vương của nước A, lúc ông nội còn sống, uy danh của anh đã ngang với ông rồi, huống chi lão nhân đã chết được tám năm, mấy năm này thế lực của anh ngày càng lớn, dùng thành ngữ để hình dung chính là "một tay che trời".

Đùa sao, loại người một tay che trời như anh sao có thể nói chuyện mà không suy tính trước, dù là trước mặt người con gái mình thích nhất anh cũng vẫn như vậy.

Thước Tiểu Khả thấy anh không bị thuyết phục trước lời cầu xin của mình, tâm cũng dần chuyển lạnh, thay đổi suy nghĩ, mười mấy năm nay mình sống không có tự do, cũng có khác gì tàn phế đâu?

Đang lúc cô suy nghĩ lung tung, trong tay Lãnh Ngạo đột nhiên có thêm hai sợi dây thừng vừa thô vừa dài, giống như một con rắn lớn.

Không tới hai phút, hai tay hai chân của cô đã bị trói chặt, ngước mắt lên nhìn anh. Khuôn mặt yêu nghiệt kia gần trong gang tấc, mà đôi tay ác ma kia vẫn còn vuốt ve chân mình.

Động tác vuốt ve hết sức dịu dàng, dịu dàng đến mức căn bản không nhìn ra chủ nhân của đôi tay này lại là ác ma giết người không chớp mắt. Ngón tay linh hoạt nhẹ nhàng xoa nắn, trên khuôn mặt kia, một cái nhăn mày, một nụ cười cũng đủ làm người ta tưởng lầm đó là một thiên sứ mỹ lệ.

Anh cúi người, đưa mũi ngửi một chân, động tác này so với chó có khứu giác nhạy bén còn tức cười hơn.

Cô không biết rốt cuộc anh có hủy đôi chân này đi hay không, cũng không muốn tiếp tục nhìn bộ dạng biến thái của anh nữa, dứt khoát nhắm một mắt, cái gì cũng không thấy còn thanh tĩnh hơn.

Nhưng Lãnh Ngạo lại cố tình không để cô được thanh tĩnh.

"Khả Nhi, không phải sợ, đau một chút rồi sẽ không sao."

Thước Tiểu Khả đang suy nghĩ anh rốt cuộc sẽ làm mình mất hai chân như thế nào, tò mò mở mắt ra một chút, nhưng lại thấy trên tay anh không có gì cả.

Cô cho rằng anh chẳng qua là hù dọa mình thôi, đột nhiên một chân bị nâng lên, cổ chân bị nặng nề đè xuống một cái, sau đó một cơn đau đến xương tủy truyền đến tim. Cái này cũng chưa tính, chân còn lại cũng phải chịu tội như vậy, chỉ nghe "rắc" một tiếng, trước mắt cô tối sầm, bất tỉnh.

__

Một tia sét xẹt qua bầu trời, âm thanh sét đánh phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.

Trong rừng, một cô gái áo trắng với đôi chân chảy đầy máu tươi, tóc đen xõa ra, đang khó khăn bò lết. Sau lưng cô lóe ánh sáng nhạt, loáng thoáng còn có tiếng chó săn truyền đến.

Cô tiếp tục bò trên cỏ, sợ bị người đuổi theo. Chỉ tiếc chưa bò được mấy bước, một bóng đen cao lớn đã phủ lên người cô.

Cô nhìn đôi giầy da bóng loáng trước mắt, sau đó là quần tây đen, sau đó nữa là áo sơ mi trắng.

Nếu như một người có thể thể hiện hương vị đàn ông qua áo sơ mi trắng và quần âu đen, thì người đàn ông đó nhất định rất ưu tú.

Đúng vậy, người đàn ông trước mắt này vô cùng ưu tú, bề ngoài tuấn mỹ bất phàm, vóc người tuyệt mỹ, nhưng đó chỉ là lớp da khoác ngoài mà thôi, bên trong đó cất giấu một tâm tư vô cùng u tối.

"Muốn chạy trốn sao, không có cửa đâu." Người đàn ông áo sơ mi trắng, quần âu đen ngồi xổm xuống, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.

Cô gái áo trắng lúc này mới phát hiện trong tay anh ta còn cầm một chiếc roi da rất dài.

Sau tiếng sấm, cơn mưa trút xuống, roi da kia cũng vung lên, đánh vào trên thân thể mềm mại.


A!

Thước Tiểu Khả tỉnh lại từ trong mộng, trán ướt đẫm mồ hôi, lúc cô mở mắt ra thì phát hiện xung quanh trắng toát, chóp mũi còn nghe được mùi thuốc nồng nặc.

Nơi này không phải là phòng của Lãnh Ngạo, phòng của anh ta chưa từng sáng sủa như thế này. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài cũng là cảnh sắc xa lạ.

Nơi này không phải là hòn đảo biệt lập kia, đây là đâu?

Cô đột nhiên nhớ tới hai chân mình, cúi đầu nhìn, hai chân quấn đầy băng, cố định bằng thép. Cô vươn tay sờ một cái, thật may vẫn còn có cảm giác, chứng tỏ đôi chân này vẫn là của mình.

Cô nhớ rõ ràng Lãnh Ngạo đã bẻ chân mình rồi, dù cảm giác vẫn còn nhưng sau này có thể đi đứng được bình thường nữa hay không?

Cô đang rối rắm suy nghĩ thì cửa bị đẩy ra, một bác sĩ lớn tuổi đeo kính gọng đen đi vào, sau ông còn có một bác sĩ trẻ tuổi nữa.

"Bác sĩ, chân của tôi thế nào rồi?" Nhìn thấy bác sĩ cô liền muốn biết chân mình có sao không.

"Hai chân của cô bị đứt gân, thật may là đưa tới kịp thời, sau khi phẫu thuật thì phải nghỉ ngơi một tháng." Ông bác sĩ vừa vuốt chân cô vừa nói.

"Vậy một tháng sau tôi có bị thành người què hay không?" Cô sợ nhất là chuyện này nhưng cũng không thể không hỏi.

Bác sĩ cười ha ha, "Tiểu cô nương, không què được đâu, một tháng sau cô vẫn có thể vui vẻ được."

Lúc này Tiểu Khả mới an tâm, hai tay chống cằm thưởng thức cảnh sắc ngoài cửa sổ.

"Lăng Thiên, cậu quan sát bệnh nhân này đi, tôi tiếp tục kiểm tra các phòng khác." Ông bác sĩ vỗ vỗ vai nam bác sĩ trẻ tuổi, cười hiền lành một tiếng.

Thước Tiểu Khả đưa mắt nhìn bác sĩ đóng cửa rời đi, cũng không có tâm tình ngắm cảnh nữa, cô dứt khoát kê cao gối, nửa nằm nửa ngồi trên giường.

Lăng Thiên vừa vào phòng bệnh thì nhận ra nữ bệnh nhân này rất đẹp, mặc đồng phục bệnh nhân màu lam, không trang điểm, tuy vừa mới phẫu thuật xong nhưng vẫn sạch sẽ đáng yêu như cũ.

Anh từ từ nâng một chân của cô lên, hỏi: "Đau không?"

Tiểu Khả đáp: "Có đau một chút."

Anh đặt chân cô xuống, không biết viết cái gì trên tập tài liệu.

Viết xong, chấm một cái, Lăng Thiên hứng thú hỏi cô: "Tiểu cô nương, làm sao mà bị đứt gân chân vậy?"

Sau khi phẫu thuật anh đã xem bệnh sử của cô, nguyên nhân viết trên đó rất chung chung mà không viết rõ, trước một người tuyệt sắc như Tiểu Khả một danh y như anh cũng muốn bát quái rồi.

Thước Tiểu Khả từ nhỏ đã sống cuộc

«  Chương 7 (H)

Chương 9 »

#hiệnđại #hắcbang #ngược #sạch #sủng #độcchiếm

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm


Warning: Unknown: write failed: No space left on device (28) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/var/lib/php/session) in Unknown on line 0