Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới


Bị Lãnh Ngạo giày vò đến gần chết Thước Tiểu Khả mới được ôm lên giường phẫu thuật trắng. Đợi đến lúc cô hơi tỉnh táo lại, thì không biết từ lúc nào trong tay Lãnh Ngạo đã có bốn cái còng, anh lưu loát còng hai tay hai chân cô lại cố định vào cột giường.

Cô không ngừng giãy dụa, vùng vẫy kêu to: "Ngạo, thả, thả em ra!"

Lãnh Ngạo ngồi trên đầu giường, anh kề sát vào cô, ngón tay xoa xoa hai gò má cô. Làn da cô vẫn trắng bóng như thế, nhưng như vậy cô mới khiến anh cảm thấy sợ hãi, anh sợ sẽ lại đánh mất cô.

"Thế nào, không cần quà sinh nhật nữa sao, không muốn được tự do nữa sao?" Giọng nói khàn khàn vang vọng trong căn phòng trống, tịch mịch.

"Đương nhiên muốn, nhưng anh không thể nói rõ là quà gì sao?" Lúc cô cứu Hoắc Yêu, cô ngay cả chết cũng không sợ, đương nhiên cũng sẽ không sợ đau, cô chỉ muốn hỏi rõ ràng thôi.

Lãnh Ngạo mỉm cười, anh đứng dậy, vài giây sau, lúc quay trở lại trên tay anh đã có một cái khay sắt. Anh tâm tình tốt giới thiệu những thứ trong khay với cô.

"Đây là băng gạc, đây là máy cắt, đây là sáp mỡ, đây là máy phun sương, thứ này là máy chuyển mực, còn đây..." Lúc anh định giới thiệu con chip nhỏ thì lại ngừng, anh suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn không thể nói cho cô biết, vì con chip này là một thiết bị theo dõi, anh muốn cấy nó vào trong da cô nên không thể nói thẳng ra được. Anh ho một cái, nói: "Tôi muốn xăm một hình lên chân em, để trên người em vĩnh viễn có ấn ký của tôi."

Thước Tiểu Khả nghe thấy là hình xăm thì không còn bối rối như lúc nảy nữa. Cô bị đạn bắn còn có thể chịu được, bị đau lúc xăm hình thì có là gì đâu?

"Em cần phải chuẩn bị cho tốt, lúc xăm sẽ không dùng thuốc tê, rất đau." Lãnh Ngạo nói thêm một câu.

Thước Tiểu Khả từ từ bình tĩnh lại: "Vậy bắt đầu đi."

Lãnh Ngạo thấy cô phối hợp như vậy thì hôn lên mặt cô một chút, sau đó anh mở cửa phòng, một bác sĩ nam hơn bốn mươi tuổi, mặc áo blouse trắng bước vào.

Anh ngoài việc xăm hình cho cô, còn phải cấy chip vào da cô nữa, việc phẫu thuật chuyên nghiệp này phải mời bác sĩ chuyên môn phụ trách, chứ anh không thể làm được.

Thước Tiểu Khả nằm trên giường chuẩn bị tốt tâm lý, cô cắn răng, nhịn đau, tuyệt đối không hề biết, ngoài hình xăm, trên da cô còn được cấy một thiết bị theo dõi nữa, nên cô cho là thứ ánh sáng nóng chui vào da cô kia là hình xăm. Đạn xuyên vào vai chỉ trong một giây ngắn ngủi, còn cái đau này lại kéo dài, làn da bị đâm vào đau đớn, nếu không phải hai tay cô đã bị khóa thì cô nhất định sẽ đau đến mức nhảy dựng.

Không biết qua bao lâu, đến lúc cô đau muốn ngất lịm thì nghe thấy tiếng tán thưởng của Lãnh Ngạo: "Quá hoàn mỹ, thật sự là quá hoàn mỹ!"

Cô mơ mơ hồ hồ nhìn thấy bác sĩ rời khỏi phòng, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Lúc Thước Tiểu Khả tỉnh lại thì cô không còn ở trong phòng y tế nữa, mà là ở trong căn phòng ngủ âm u kia. Trên chân vẫn còn nhói đau, cô rất muốn biết rốt cuộc Lãnh Ngạo đã xăm vào chân cô cái gì nên cô lập tức ngồi dậy.

Nhưng trên chân đã được băng bó lại khiến cô phải thất vọng. Đúng lúc này thì cửa bị đẩy ra, Lãnh Bà bưng đồ ăn đi đến. Cô thấy khó hiểu, vì sao không phải là Lãnh Ngạo, nên liền hỏi: "Lãnh Bà, sao lại là bà?"

"Thiếu chủ có việc phải rời đảo vài ngày, người dặn dò bà chăm sóc cho con." Lãnh Bà đặt đồ ăn lên đầu giường, sau đó nghiêng đầu nhìn chân cô, than thở nói: "Tiểu Khả, đau không?"

"Không đau, không đau chút nào." Thước Tiểu Khả trả lời, mắt lấp lánh ánh nước.

"Không cần phải gạt bà." Lãnh Bà nắm lấy tay cô, "Nhất định là rất đau đúng không?"

Giọng nói dịu dàng của bà khiến Thước Tiểu Khả không nén cảm xúc trong lòng được nữa, cô nghẹn ngào khóc nức nở.

Lãnh Bà nhẹ nhàng vuốt lưng cô, trấn an nói: "Khóc đi con, cứ khóc lớn lên đi."

Thước Tiểu Khả đã lâu không được mặc sức khóc như vậy rồi, cô dốc hết tất cả phiền muộn, ủy khuất và thống khổ mười mấy năm nay khóc ra.

Không biết đã khóc bao lâu cô mới bình phục tâm tình lại, rời khỏi vòng ôm của Lãnh Bà, lau nước mắt nói: "Lãnh Bà, con khóc có phải xấu xí lắm không?"

Lãnh Bà mỉm cười: "Không đâu, không xấu xí một chút nào."

"Lãnh Bà, Ngạo nói chỉ cần con chịu được bị đau lúc xăm hình, thì sẽ cho con tự do. Bây giờ con đã làm được, có phải sau này con không cần ở đây nữa rồi không?" Nghĩ đến cuộc sống tự do về sau, cô lại nín khóc mỉm cười.

"Thiếu chủ từ trước đến nay luôn nói lời giữ lời, bà tin là chờ thêm vài ngày nữa gỡ băng rồi, con sẽ được đi học như bình thường, không cần phải ở đây nữa." Lãnh Bà nghe lời cô nói rốt cuộc cũng hiểu rõ mọi chuyện, thầm nghĩ sao thiếu chủ có thể dễ dàng cho cô bé được tự do, có lẽ là thiếu chủ tự có cách của mình, bà cũng không tiện nghĩ nhiều.

Thước Tiểu Khả được lời nói của Lãnh Bà đảm bảo, tâm tình cô tốt lên rất nhiều, cô nhìn đồ ăn trên đầu giường nói: "Lãnh Bà, con đói rồi."

Lúc này Lãnh Bà mới nhớ đến công việc của mình, bà bưng chén cơm lên nói: "Vẫn còn nóng, con mau ăn đi, ăn no rồi mới có sức mà rời khỏi đây."

Thước Tiểu Khả nhận chén, cầm đũa lên ăn từng ngụm từng ngụm, vừa ăn vừa ngẩng đầu mỉm cười.

__

Buổi tối hai ngày sau, Lãnh Ngạo trở lại.

Lúc anh trở về, Thước Tiểu Khả vẫn đang ngủ, anh ngồi trên đầu giường ngắm gương mặt say ngủ của cô một hồi mới đi tắm rửa.

Từ phòng tắm đi ra, Thước Tiểu Khả vẫn ngủ yên trên giường, tầm mắt anh dời xuống dừng trên đôi chân của cô.

Anh gỡ băng gạc ra, hai chữ kia ánh vào mắt khiến anh cảm thấy hưng phấn lần nữa. Anh nhẹ nhàng vuốt ve hai chữ đó, đen đỏ kết hợp, thật sự rất hoàn mỹ.

Cô gái nhỏ trên giường lật người, lờ mờ cảm giác được có người bên cạnh nên cô lim dim mở mắt ra, nhìn thấy Lãnh Ngạo đang im lặng ngồi ở góc giường.

Cô đứng dậy, rụt rụt chân, dưới ngọn đèn mờ, cô nhìn thấy hai chữ đen đỏ to trên da chân: Lãnh Ngạo.

Hóa ra là anh xăm hai chữ này vào chân cô, cô thầm cảm thấy nực cười, cũng cảm thấy tức giận.

Cô hiếm khi cười nhưng lại bị Lãnh Ngạo nhìn thấy được, anh chậm rãi đi đến bên người cô, nâng cằm cô lên giận dữ nói: "Cười cái gì? Đây chính là tôi tự tay xăm cho em, chẳng lẽ hai chữ này không tốt sao?" Anh nhớ lại lúc tự tay xăm hai chữ này cho cô, tâm tình của anh phấn khởi đến khó hình dung, vì về sau thân thể cô sẽ vĩnh viễn mang theo ấn ký của anh, không thể xóa đi.

Nuốt một ngụm nước bọt, Thước Tiểu Khả trả lời: "Không phải, chỉ là cảm thấy hai chữ này xăm trên chân, có chút kì lạ."

"Có gì kì lạ? Như vậy em mới có thể nhớ là không được rời đi." Dứt lời, anh nâng một chân cô lên ngắm nghía, lẩm bẩm nói: "Quả thật là một tác phẩm hoàn mỹ."

Nhìn ánh mắt vô cùng tự hào của anh, còn có lời nói kiêu ngạo đó nữa, Thước Tiểu Khả không thể nói nên lời cảm giác trong lòng lúc này. Lãnh Ngạo cũng quá tự kỷ rồi, tự xăm tên mình lên chân cô, lại còn cảm thấy vinh quang nữa.

Cô muốn thu chân lại nhưng bị anh giữ chặt, cô dứt khoát không nhúc nhích nữa, mặc kệ

«  Chương 41

Chương 43 »

#hiệnđại #hắcbang #ngược #sạch #sủng #độcchiếm

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm