Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Nhà hàng vẫn đông đúc như trước, ông chủ nở nụ cười có chút cứng ngắc đón khách vào tiệm. Khi thấy Lăng Thiên và Thước Tiểu Khả sóng vai cùng đi vào, nụ cười ông ta vụt tắt, nhưng ngay sau đó lập tức khôi phục lại.

"Hôm nay các phòng đều đầy hết rồi, tôi đưa hai người đến một bàn gần cửa sổ ngoài đại sảnh nhé." Ông chủ nở một nụ cười là lạ.

Lăng Thiên cũng không ngại vấn đề này, anh nhìn theo nơi mà bạn anh nói, đó là một bàn nằm cạnh cửa sổ, cách đại sảnh náo nhiệt một khoảng khá xa, anh coi như cũng hài lòng. Lăng Thiên nắm tay Thước Tiểu Khả đi tới đó, kéo ghế ra giúp cô, sau khi cô ngồi anh mới ngồi xuống cạnh cô, lấy khăn tay, rót trà nóng, săn sóc đến mức người khác cũng phải hâm mộ.

Lúc thức ăn được mang lên, ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, những giọt nước mưa chảy dọc theo tấm kính thành một vệt dài, khiến cảnh sắc bên ngoài đều trở nên nhòe nhòe mơ hồ.

Lúc đang dùng bữa, thỉnh thoảng Thước Tiểu Khả cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ thầm không biết khi nào mưa mới tạnh.

Ngay khi cô hạ mắt xuống thì lại phát hiện ra một gương mặt quen thuộc, cô lập tức ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, qua màn mưa dày đặc, cô nhận ra gương mặt quen thuộc kia.

Đỗ Uy Lợi bỏ cây dù lớn màu đen trong tay xuống, nhìn thẳng vào Thước Tiểu Khả.

Đôi đũa trong tay cô rớt "cạch" xuống bàn, Thước Tiểu Khả lại chậm chạp không chịu nhặt lên, Lăng Thiên ở bên cạnh phát hiện ra sự khác thường của cô, anh nhìn theo ánh mắt cô, lúc này mới phát giác ra người đàn ông cao lớn bên ngoài cửa sổ.

"Khả Nhi, em sao vậy?" Lăng Thiên chạm vào tay cô: "Em quen với người đó à?"

"Không quen." Sắc mặt Thước Tiểu Khả càng lúc càng tái, Đỗ Uy Lợi đã tìm thấy cô, như vậy có phải Lãnh Ngạo cũng đã sắp đến đây rồi hay không? Môi cô run run: "Lăng Thiên, em có chút khó chịu, không muốn ăn nữa, anh đưa em về nhà đi."

Lăng Thiên cưng chiều xoa xoa mặt cô, cô thật bất thường, vì vậy anh gọi phục vụ đến tính tiền, rồi dẫn cô rời đi.

Xe không đậu trước cửa nhà hàng, mà dừng ở một góc cách đó không xa. Lúc Lăng Thiên đang muốn mở cửa ghế phụ cho Thước Tiểu Khả thì bên hông bỗng nhiên bị thứ gì đó chĩa vào, sau đó một giọng nam âm trầm truyền đến: "Không muốn chết thì để Thước tiểu thư lại!".

Anh quay đầu, phát hiện ra đúng là người đàn ông cao lớn lúc nãy. Anh chưa rõ tình huống, không biết là đã xảy ra chuyện gì, cả người ngây ra. Mấy phút sau, mấy người mặc đồ đen ập tới từ bốn phía bao vây bọn họ lại.

"Mấy người là ăn cướp sao?" Lăng Thiên sực tỉnh: "Tiền mặt trên người tôi anh cứ lấy hết đi, đừng làm bị thương bạn gái tôi."

Đỗ Uy Lợi cười to: "Tôi không cướp của, mà là cướp người." Anh ta phất tay một cái, mấy người đàn ông kia xông tới thô bạo tách Lăng Thiên và Thước Tiểu Khả ra.

Tình huống trước mắt khiến Thước Tiểu Khả rốt cục cũng nhận ra mộng đẹp của cô đã vỡ nát rồi, cô nói với Đỗ Uy Lợi: "Đừng làm bị thương anh ấy, tôi về nước A với anh."

Lời này vừa ra, Lăng Thiên đã lập tức phản đối: "Khả Nhi, em đừng sợ, ở đây là Brunei, bọn họ không dám làm bậy đâu."

"Lăng Thiên, họ là người của Lãnh Ngạo, anh mau đi đi." Thước Tiểu Khả hét lên với anh.

"Không, anh không đi." Lăng Thiên sao có thể bỏ cô lại được, "Bọn họ có là người của Lãnh Ngạo thì sao, cho dù Lãnh Ngạo ma quỷ kia có mặt ở đây thì anh cũng không sợ, anh sẽ không để em rời khỏi anh."

Âm cuối của anh lạc hẳn đi, không biết vì sao bốn phía đột nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ có gió bụi cuốn lên, khiến lá cây lay động.

"Ai nói tôi là ma quỷ?" Trong khoảng không im lặng này, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, tà ác vang lên.

Những người đang vây quanh Thước Tiểu Khả và Lăng Thiên đều chủ động tránh ra nhường lại một lối đi, Lãnh Ngạo toàn thân Âu phục đen trầm ổn bước tới, từng bước từng bước nện xuống đất.

Thước Tiểu Khả không ngờ sau nửa năm lại có thể gặp lại anh, dáng vẻ của anh không hề thay đổi, gương mặt lạnh lùng tà khí, thần thái kiêu căng điên cuồng, vẫn thích mặc đồ đen, âm u như tính cách của anh vậy.

Lăng Thiên không biết Đỗ Uy Lợi, nhưng lại không thể không biết Lãnh Ngạo. Nếu nửa năm trước anh thờ ơ với chuyện của bọn họ, thì bây giờ không như vậy nữa, Khả Nhi là người yêu của anh, có người muốn cướp bạn gái của anh, sao anh có thể mặc kệ được.

"Là tôi, chính tôi nói anh là ma quỷ." Anh đang lúc tuổi trẻ khí thịnh, khí huyết phương cương, nên không hề cảm giác được nguy hiểm đang cách mình rất gần.

Lãnh Ngạo không hề để anh vào mắt, anh dời bước, đồng thời ánh mắt cũng dừng trên người Thước Tiểu Khả. Bảo bối của anh, người con gái của anh, toàn thân cô thuần một màu tím, mái tóc đen tuyền, nửa năm không gặp, cô lại càng xinh đẹp động lòng người, thậm chí còn có da có thịt hơn trước kia một chút. Xem ra nửa năm nay, cuộc sống không có anh của cô vẫn rất tốt.

Anh đi đến trước mặt cô, nâng cằm cô lên quỷ mị nói: "Theo tôi về nhà!"

Không suy nghĩ đến một giây đồng hồ, Thước Tiểu Khả đã lập tức trả lời: "Để yên cho anh ấy, em sẽ về cùng anh."

Lãnh Ngạo lắc ngón tay đeo nhẫn, người đàn ông áo đen đang kềm giữ Lăng Thiên lập tức thả tay ra.

Lăng Thiên sau khi được tự do lại như mất lý trí, anh gào to: "Khả Nhi, không được đi cùng tên ma quỷ đó, em đừng đi được không?"

Lãnh Ngạo không hề tức giận, mà còn vô cùng lịch sự cười cười với anh ta.

Thước Tiểu Khả kéo tay Lãnh Ngạo muốn rời đi, nhưng không ngờ anh vẫn đứng yên như cây tùng, kéo thế nào cũng không được. Cô quay đầu hỏi: "Ngạo, không phải anh nói về nhà sao?"

Nụ cười của Lãnh Ngạo vụt tắt: "Người bạn này của em nói tôi là ma quỷ, chẳng lẽ em không giải thích gì với anh ta cả sao?"

"Khả Nhi, đừng đi với hắn, hắn là tên ma quỷ giết người không chớp mắt, em đừng đi mà!" Lúc này Lăng Thiên đã hoàn toàn quên đứa bé năm tuổi Tiểu Đản Đản kia bị xử lý như thế nào rồi, anh chỉ biết không thể để Khả Nhi rời khỏi anh. Mà Thước Tiểu Khả lại hận không thể dán miệng anh lại, vị bác sĩ không khôn ngoan này, Lãnh Ngạo là ai chứ, trái một tiếng ma quỷ, phải một tiếng ma quỷ. Trong khi cô rất khó khăn mới đổi lại được sự an toàn cho anh, vậy mà anh còn không chịu hiểu, cứ chửi loạn lên như vậy.

"Ngạo, anh nể tình anh ta đã chữa khỏi vết thương ở chân của em đi được không, chúng ta về nhà đi."

Lãnh Ngạo nhướng mi, cực kỳ bất mãn với biểu hiện của cô, anh kéo cô vào lòng từ phía sau, ôm trọn thắt lưng của cô nói: "Khả Nhi, tôi không thích tên bác sĩ này, em nói rõ với anh ta tôi có phải ma quỷ hay không, rồi chúng ta rời đi cũng không muộn."

Thước Tiểu Khả do dự một hồi, cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó cô hất mặt nói với Lăng Thiên: "Lăng Thiên, anh ấy không phải ma quỷ, anh ấy là vị hôn phu của em, em phải cùng anh ấy rời khỏi Brunei." Nói xong cô lại quay qua Lãnh Ngạo: "Đi thôi, em mệt rồi."

Sau khi Lăng Thiên tỉnh táo lại, anh mới hiểu cô vì bảo vệ tính mạng cho anh mới phải bất đắc dĩ ăn nói khép nép như vậy. Còn anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô dựa vào lòng

«  Chương 36

Chương 38 »

#hiệnđại #hắcbang #ngược #sạch #sủng #độcchiếm

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm