Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Một bác sĩ cao ráo mặc áo blouse trắng đi ra từ đám người xem kịch vui.

Nhìn bước chân anh ta vẫn trầm ổn đi về phía mình như xưa, trong lòng Thước Tiểu Khả nổi sóng. Mình bị hoa mắt rồi sao? Sao anh ta lại có thể ở đây được?

Vị bác sĩ cao ráo đứng trước mặt mụ béo, nghiêm túc nói: "Bà có muốn chân của con trai bà nhanh khỏi hay không?"

Mụ béo nhìn thấy bác sĩ thì buông Thước Tiểu Khả ra, thay đổi sắc mặt nói: "Đương nhiên là muốn rồi."

"Kỳ thật chân của con trai bà không sao cả, ở bệnh viện vài ngày là tốt rồi, nhưng cái cậu ta cần bây giờ là nghỉ ngơi bà hiểu không? Lúc nãy cãi nhau bà nói cái gì nhỉ?" Anh ta quay đầu nhìn nhìn Thước Tiểu Khả, rồi lại nói với mụ béo: "Người ta chỉ là một tiểu cô nương, bà lớn như vậy rồi mà còn chấp nhặt với cô bé sao?"

"Là tôi sai, là lỗi của tôi." Trước mặt bác sĩ, mụ béo hoàn toàn thay đổi thành người khác, không hung hãn ương ngạnh như vừa nãy nữa.

Thước Tiểu Khả nhìn anh từ khoảng cách gần, kích động đến mức tim muốn nhảy ra ngoài. Thật sự là anh ấy, Lăng Thiên, là bác sĩ rạng rỡ như ánh mặt trời kia. Cô rất muốn trực tiếp gọi thẳng tên anh, nhưng nhớ tới những lời lúc chia tay Hoắc Yêu đã từng nói, cô thu lại cảm xúc kích động, vẻ mặt dần lạnh nhạt.

Trước khi chia tay, Hoắc Yêu đã nói về sau bọn họ không thể gặp lại, còn nói nếu gặp được người quen cũ ở Brunei thì không thể nhận nhau, phải giả như không quen biết.

Lúc ấy cô còn nghĩ, mình vừa sinh ra không bao lâu đã phải sinh sống tách biệt trên đảo, không có cơ hội quen biết ai, căn bản không có khả năng gặp người quen gì ở Brunei này, nên tùy ý đáp ứng. Bây giờ ngẫm lại, quả là thế giới rộng lớn, thật sự là chuyện gì cũng có thể xảy ra, cô không ngờ lại gặp được Lăng Thiên ở một nước nhỏ thế này.

Mụ béo nghe bác sĩ khuyên bảo nên không so đo với hai mẹ con cô nữa, tươi cười đưa hai người ra khỏi phòng bệnh. Đám người xem náo nhiệt lúc nãy cũng dần dần tản đi, hành lang lại khôi phục lại sự yên tĩnh.

Hành lang im ắng, nhưng trong lòng Lăng Thiên thì không như vậy, vì Khả Nhi lại làm như không quen anh. Rõ ràng lần chia tay trước chỉ mới hơn một tháng, sao cô lại xem anh như người xa lạ được.

"Khả Nhi, là em sao?" Anh gọi cô lại.

Ngô Sương thấy có người gọi tên con gái mình, bà hỏi Thước Tiểu Khả: "Con quen cậu bác sĩ này à?"

Thước Tiểu Khả đảo mắt nói: "Hình như là có quen, anh ta từng tới trường của con, có thể là người thân của giáo viên hay của học sinh nào đó." Cô biết mẹ nuôi đang vội đi làm nên thúc giục nói: "Mẹ sắp trễ giờ làm rồi đó, hôm nay cũng coi như anh ta đã giúp mình, con qua cám ơn một tiếng rồi tự trở về trường."

Ngô Sương vì chuyện của con gái nuôi mà kéo dài đến buổi trưa, đương nhiên là không muốn tiếp tục ở đây nữa, bà cười nói: "Được rồi, mẹ đi trước, nhớ cám ơn người ta đàng hoàng."

Nhìn mẹ nuôi rời đi, Thước Tiểu Khả thở ra một hơi, lúc quay đầu lại, Lăng Thiên đã sớm tới gần.

"Chúng ta có quen nhau sao? Cô nhớ kỹ lời Hoắc Yêu dặn, kiên quyết không nhận anh ta.

"Anh là Lăng Thiên mà, Thước Tiểu Khả, lúc ở nước A, cổ chân em bị thương, anh là bác sĩ phụ trách của em." Lăng Thiên hơi cúi đầu nhìn cô, ngoại trừ quần áo giản dị bên ngoài, tóc buộc cao, thì dáng vẻ của cô vẫn chưa từng thay đổi, so với lúc trước còn có tinh thần hơn nhiều.

"Xin lỗi, em không phải tên Thước Tiểu Khả, còn nữa, em là người Brunei, chưa từng đến nước A, có lẽ anh nhận sai người rồi." Lúc Thước Tiểu Khả nói ra những lời này, cô cũng có chút không nỡ, "Nhưng chuyện hôm nay thật sự rất cám ơn anh, nếu không phải anh giải vây giúp, mụ béo kia không có khả năng dễ dàng buông tha hai mẹ con em như vậy."

"Người kia là mẹ em sao?".

"Đúng vậy, bà ấy là mẹ em, chúng em đều sinh sống ở đây." Thước Tiểu Khả lắc lắc cặp sách sau lưng nói: "Em phải đi học rồi, cám ơn anh, bác sĩ!".

Nói xong cô chạy đi nhanh như một chú bướm, để lại Lăng Thiên nghi hoặc đứng đó. Anh lớn như vậy rồi, theo lý không thể nhận sai người mới đúng, còn có dáng vẻ của cô, giọng nói của cô đều y như trước đây không thay đổi gì. Nhất định là đã xảy ra chuyện gì nên cô mới không thể nhận anh.

Nhất định, nhất định là vậy.

Lăng Thiên nắm chặt hai tay, ánh mắt kiên định.

Từ sau chuyện hai nam sinh đánh nhau vì cô, tiếng tăm của cô trong trường càng ngày càng vang dội. Không ai không biết có một nữ sinh tên là "Ngô Khả", dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, không mặc váy áo hoa lệ, buộc tóc đuôi ngựa, vẻ ngoài không cố ý chải chuốt đã càng xinh đẹp hơn người, nếu tỉ mỉ trang điểm lên thì còn đẹp đến mức nào nữa.

Lúc Thước Tiểu Khả đi đến gần cổng trường, cô phát hiện những học sinh bên cạnh đều dùng ánh mắt khác thường nhìn cô, nữ sinh thì càng không cần phải nói, tràn đầy vẻ đố kị, nam sinh thì có chút phức tạp.

Người ngay thẳng không sợ bóng nghiêng, Thước Tiểu Khả nghĩ vậy, cô ưỡn ngực, thẳng lưng đi nhanh về phía trước.

Lúc vào học thì không giống vậy nữa, mấy chục học sinh ngồi trong một căn phòng sáng ngời, nhìn giáo viên trẻ tuổi viết bài trên bảng đen, loại cảm giác này thật sự rất tốt. Không giống như lúc ở trên đảo, vài giáo viên vây quanh kèm cặp một mình cô, mà ham muốn chiếm hữu của Lãnh Ngạo thật sự rất mạnh, các giáo viên đều là những người phụ nữ bốn mươi năm mươi tuổi. Thử nghĩ xem, một thiếu nữ trẻ tuổi được mấy phụ nữ lớn tuổi dạy kèm tại nhà, lúc học làm sao có cảm giác tốt được?

Tự do là tốt nhất.

Đột nhiên một luồng gió thổi vào cửa sổ, Thước Tiểu Khả híp mắt cảm nhận, hóa ra đây chính là hương vị của tự do.

Sau khi học thêm hai tiết nữa rốt cuộc cũng được tan học. Cô duỗi cái lưng mỏi, dọn dẹp sách vở rời khỏi phòng học. Vẫn như trước đây một mình đi trong sân trường, không để ý ánh mắt của người khác, chỉ lẳng lặng đi tới.

Cổng trường gần ngay trước mắt, nhưng vì một người xuất hiện lại làm cô chùn bước.

Lăng Thiên không mặc áo blouse trắng mà mặc T-shirt thoải mái nhẹ nhàng, lười biếng dựa vào chiếc xe ô tô màu trắng bên cạnh. Thước Tiểu Khả cũng là lần đầu tiên nhìn thấy anh mặc thường phục, so với mặc áo blouse thì có cảm giác gần gũi nhiều hơn.

Cô không biết cô có bao nhiêu ước muốn được chạy tới đó, kéo tay áo của anh nói: "Lăng Thiên, em là Thước Tiểu Khả, bây giờ em đã được tự do rồi."

Nhưng nghĩ thì nghĩ, cô tuyệt đối không dám, vì thế cô ôm chặt cặp sách, tựa như không có việc gì đi ra cổng trường.

Lúc đi ngang qua Lăng Thiên, cô không liếc mắt nhìn anh lấy một cái, đuôi tóc lúc lắc, đi nhanh như gió.

"Tiểu Khả!" Cô nghe giọng nói quen thuộc truyền đến từ sau lưng.

Ngừng lại vài giây, rồi không để ý đến, cô tiếp tục đi về phía trước.

"Anh biết em chính là Thước Tiểu Khả." Giọng nói không còn nhu hòa như ngày xưa mà cực kỳ kiên định: "Em không chịu nhận anh, nhất định là có nguyên nhân gì đó, không thể nói với anh được sao?"

Cô ôm cặp sách chặt hơn, vẫn không quay đầu lại.

Trên người cô mang theo một hương bị nhàn nhạt

«  Chương 34

Chương 36 »

#hiệnđại #hắcbang #ngược #sạch #sủng #độcchiếm

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm


Warning: Unknown: write failed: No space left on device (28) in Unknown on line 0

Warning: Unknown: Failed to write session data (files). Please verify that the current setting of session.save_path is correct (/var/lib/php/session) in Unknown on line 0