Đọc Truyện theo thể loại
Chương 43: Em ấy muốn kết hôn!
Tàu chở hàng theo tiếng kêu thét ầm ĩ của Lăng Nghị và Phục Luân thì đi đến gần bờ, người trên tàu thực sự bị hai "kẻ điên" trước mắt này làm cho khiếp sợ, sợ hãi chỉ là phần nhỏ, mà nhiều hơn là kinh ngạc, kinh ngạc vô cùng bởi vì bọn họ thật không thể tin nổi trên hòn đảo hoang này lại có người vẫn còn sống.
Hỏi ra mới biết, Lăng Nghị cùng Phục Luân đã ở trên hòn đảo này chờ đợi trong bảy mươi lăm ngày ròng, thời gian không phải quá dài nhưng cũng đủ khiến cho bọn họ mỗi một giây một phút đều trải qua từng ngày như một năm trời. Phục Luân cùng Lăng Nghị đều không thể phủ nhận, nếu không phải vì đối phương, có thể bọn họ sẽ không chết, nhưng sẽ bị cô độc bức đến tinh thần có vấn đề.
Đây là một chiếc tàu vận chuyển hàng phổ thông, thuyền trưởng là một người đàn ông trung niên vô cùng thân thiện nhiệt tâm, ông ta lập tức đưa Lăng Nghị cùng Phục Luân lên thuyền của mình, đồng thời để thuyền viên chuẩn bị nước ấm và thức ăn, là những người thường xuyên phiêu bạt trên biển, đoàn thủy thủ này đều biết hòn đảo này hoang vu đến mức nào, thế nên tự đáy lòng bọn họ đều vô cùng khâm phục hai "kẻ điên" này.
Leo lên tàu hàng, Lăng Nghị kích động gần như bật phát khóc, không ít lần từ cái chết trở về nhưng Lăng Nghị chưa bao giờ vui sướng như giờ phút này, cậu đã trải qua nhiều gian khổ nhiều chờ đợi như vậy cuối cùng cũng đạt thành kết quả, nếu chưa từng trải qua sẽ không có ai hiểu được cảm giác của Lăng Nghị lúc này.
Ở trên tàu tẩy rửa cạo râu, Lăng Nghị cùng Phục Luân cuối cũng cũng xem như đã khôi phục lại dạng người, sau đó chẳng màng đến hình tượng ăn như hổ đói, hận không thể ăn đến chết no, Phục Luân ăn được một nửa thì đột nhiên che miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn ra, Lăng Nghị giật mình đi theo, sau đó liền nhìn thấy Phục Luân sắc mặt tái nhợt dựa vào cửa, vẫn là dáng vẻ muốn nôn ra.
"Chắc do ăn nhanh quá." Phục Luân ngẩng đầu lên, cố nở nụ cười nhìn Lăng Nghị.
Lăng Nghị làm sao có thể tin vào lời giải thích kia của Phục Luân được, sắc mặt yếu ớt tái nhợt kia nhìn thế nào cũng giống như đang mang bệnh nặng.
"Dạ dày khó chịu lắm phải không?" Lăng Nghị đỡ Phục Luân từ trên mặt đất đứng dậy, nước mắt lần thứ hai không kìm lại được mà rớt xuống "Anh ăn nhiều tề tang thảo như vậy, dạ dày đã tới cực hạn rồi."
Phục Luân vẫn cười cười không đáng kể "Không có vấn đề gì lớn, chưa chết được đâu."
Sau khi tàu hàng cập bến, thuyền trưởng thiện lương đưa cho Lăng Nghị một ít tiền để Lăng Nghị đưa Phục Luân đến một bệnh viện gần đó.
Còn chưa kiên trì đến được bệnh viện, Phục Luân đã hôn mê bất tỉnh khiến cho Lăng Nghi sợ hãi vô cùng, nếu như Phục Luân mà chết đi, vậy cả đời này cậu có thể sẽ phải sống trong nỗi hổ thẹn vô tận.
Bởi vì tài chính có hạn nên Phục Luân ở bệnh viện chỉ tiếp nhận được điều trị đơn giản nhất, Lăng Nghị vẫn canh chừng bên giường Phục Luân, mãi đến tận nửa đêm Phục Luân mới chậm rãi mở mắt ra, Lăng Nghị vội vàng đi tìm hộ sĩ mượn điện thoại di động để Phục Luân liên hệ với thủ hạ của hắn.
Khí sắc của Phục Luân cuối cùng cũng coi như đã tốt hơn rất nhiều, hắn chống giường ngồi dậy, đưa tay đến nắm chặt lấy tay Lăng Nghị, đem lòng bàn tay Lăng Nghị áp sát vào trên mặt của mình, chậm rãi cười nói "Người ta nói đại nạn không chết tất có hậu phúc, em nói xem hậu phúc của chúng ta là gì?"
Lăng Nghị ngồi chếch ở trên giường, ánh mắt phức tạp thấp giọng nói "Không chết chính là phúc, còn có thể trong tuyệt cảnh như vậy tiếp tục kiên trì, tôi hiện tại không đòi hỏi gì thêm."
Hắn nhìn Lăng Nghị, đáy mắt đau thương ôn nhu nở nụ cười, buông tay xuống, nằm lui vào vén một góc chăn nhẹ giọng nói "Còn mấy tiếng nữa trời mới sáng, nằm xuống ngủ cùng với anh đi."
Lăng Nghị có chút do dự, nhưng nhìn thấy Phục Luân sắc mặt yếu ớt nhợt nhạt nên không đành lòng từ chối, liền cởi giày cùng áo khoác ra chui vào trong chăn, đầu nhẹ nhàng khoát lên trên vai Phục Luân.
Hai người đều không nói gì, cộng thêm màn đêm tĩnh lặng không có bất kỳ âm thanh nào, hồi lâu Lăng Nghị mới nhẹ nhàng phun ra một tiếng "Phục Luân, cảm ơn anh..."
Một tiếng cảm ơn của Lăng Nghị khiến cho Phục Luân cảm thấy chính mình vô hình trung bị xa cách ngàn dặm, bọn họ là vợ chồng đã đăng ký kết hôn, là người thân thiết nhất của nhau trên cõi đời này, tại sao lại còn phải dùng đến hai tiếng cảm ơn khách sáo kia?
"Anh không muốn nghe em nói cảm ơn." Phục Luân ôm lấy Lăng Nghị, nhẹ nhàng kề sát mặt trên tóc Lăng Nghị ôn nhu nói "Anh muốn nghe em nói.... em yêu anh."
Thời gian dường như ngưng lại ở thời khắc này, Phục Luân cũng hồi hộp đến mức nhịp tim đập của hắn vô tình tăng nhanh, hắn chờ mong, cực kỳ chờ mong có thể nghe được từ trong miệng Lăng Nghị nói ra ba chữ yêu thương kia.
"Phục Luân, anh muốn nghe tôi nói thật à?" Lăng Nghị ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt tuấn dật là bi thương vô tận, cậu không muốn lừa dối Phục Luân, nhưng lại không đành lòng nhìn Phục Luân thất vọng.
Đây là loại tình cảm phi thường mâu thuẫn, nhưng Lăng Nghị hiểu rất rõ, cậu đối với Phục Luân hoàn toàn không có tình yêu, có chăng chỉ là cảm động, nhưng chính là bởi vì sự cảm động này khiến cho cậu bắt đầu vì Phục Luân mà đau lòng, bắt đầu quan tâm đến cảm nhận của Phục Luân.
Hơn bảy mươi ngày trong tuyệt vọng sống chết có nhau, gắn bó đến mức ai cũng không sánh bằng, thế nên Phục Luân ở trong lòng Lăng Nghị xác thực xác thực đã trở thành một loại tồn tại đặc thù.
Có muốn trách cũng chỉ đành trách trong lòng Lăng Nghị đã có một Mạnh Truyền Tân rồi.
Phục Luân nhìn Lăng Nghị rất lâu mới cười khổ một tiếng nhàn nhạt nói "Thôi vậy, vẫn là đi ngủ đi."
"Phục Luân, em yêu anh."
Lăng Nghị đột nhiên cười nói, đưa tay ôm lấy eo Phục Luân, vùi đầu ở trước ngực Phục Luân, lần thứ hai nói "Em yêu anh"
Trong một thoáng, Phục Luân cảm thấy toàn thân như có dòng nước ấm chảy qua, ở trên đảo hoang, bị cơn đói dằn vặt chết đi sống lại cộng thêm dạ dày đau thắt không biết khi nào sẽ chết đi, nhưng Phục Luân chưa bao giờ từng có kích động muốn khóc, nhưng vào đúng lúc này, nước mắt không hề có một tiếng động hoa lạc nơi khóe mắt.
Cảm xúc này khiến cho Phục Luân ngủ đặc biệt ngon giấc, sáng hôm sau, bị tiếng đẩy cửa của thủ hạ đánh thức dậy, vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy trong phòng bệnh tối tăm, bọn họ mỗi người đều mang bộ dạng phong trần mệt mỏi, nhưng hai mắt lại sáng rực, vô cùng kích động nhìn Phục Luân trên giường bệnh, có người thậm chí còn len lén gạt nước mắt.
Phục Luân xoa xoa cái trán, ngồi dậy dựa vào đầu giường, lệ khí tưởng như đã mất từ lâu rốt cuộc lại quay trở về trên khuôn mặt hắn, hai mắt hắn âm lãnh nhìn những thủ hạ kia đang tập trung vào hắn, cười lạnh một tiếng, khẽ trầm giọng nói "Bạo quân Phục Luân ta đã trở về."
Thủ hạ của Phục Luân báo cáo tình hình đã phát sinh trong khoảng thời gian hắn biến mất, hắn trước tiên đơn giản bàn giao vài câu liền chuẩn bị rời khỏi bệnh viện.
Từ lúc Phục Luân bắt đầu mở mắt ra đã không nhìn thấy Lăng Nghị đâu, cứ tưởng rằng Lăng Nghị ra ngoài mua đồ sớm một chút, thế nên sau khi thu thập xong tất cả, Phục Luân liền ngồi ở trên giường chờ Lăng Nghị trở về, hắn muốn

«  (Quyển 6) - Chương 42

(Quyển 6) - Chương 44 »

#danmei #hiendai #jianvip1112 #langman

Mục lục

Quyển 1 (Full)

(Quyển 2) - Chương 1 -> 32

(Quyển 2) - Chương 33 + 34

(Quyển 2) - Chương 35 + 36

(Quyển 2) - Chương 37 + 38 + 39

(Quyển 2) - Chương 40 + 41

(Quyển 2) - Chương 42 + 43

(Quyển 2) - Chương 44 + 45

(Quyển 2) - Chương 46 + 47

(Quyển 2) - Chương 48 + 49 + 50

(Quyển 2) - Chương 51 + 52 + 53

(Quyển 3) - Chương 1 + 2 + 3

(Quyển 3) - Chương 4 + 5

(Quyển 3) - Chương 6

(Quyển 3) - Chương 7

(Quyển 3) - Chương 8 + 9

(Quyển 3) - Chương 10 + 11 + 12

(Quyển 3) - Chương 13

(Quyển 3) - Chương 14 + 15

(Quyển 3) - Chương 16 + 17

(Quyển 3) - Chương 18 + 19

(Quyển 3) - Chương 20

(Quyển 3) - Chương 21 + 22

(Quyển 3) - Chương 23 + 24

(Quyển 3) - Chương 25 + 26

(Quyển 3) - Chương 27 + 28

(Quyển 3) - Chương 29 + 30

(Quyển 3) - Chương 31 + 32

(Quyển 3) - Chương 33 + 34 + 35

(Quyển 3) - Chương 36 + 37

(Quyển 3) - Chương 38 + 39

(Quyển 3) - Chương 40

Giải đáp thắc mắc truyện

(Quyển 3) - Chương 41

(Quyển 3) - Chương 42 + 43

(Quyển 3) - Chương 44

(Quyển 3) - Chương 45

(Quyển 3) - Chương 46 + 47 + 48

(Quyển 3) - Chương 49 + 50

(Quyển 3) - Chương 51 + 52

(Quyển 3) - Chương 53 + 54

(Quyển 3) - Chương 55

(Quyển 3) - Chương 56

(Quyển 3) - Chương 57 + 58

(Quyển 3) - Chương 59

(Quyển 3) - Chương 60 + 61

(Quyển 3) - Chương 62 + 63 + 64

(Quyển 3) - Chương 65

(Quyển 3) - Chương 66 + 67

(Quyển 3) - Chương 68 + 69

(Quyển 3) - Chương 70 + 71

(Quyển 3) - Chương 72

(Quyển 3) - Chương 73

(Quyển 3) - Chương 74

(Quyển 3) - Chương 75

(Quyển 3) - Chương 76

(Quyển 3) - Chương 77

(Quyển 3) - Chương 78 + 79 + 80

(Quyển 4) - Chương 1

(Quyển 4) - Chương 2

(Quyển 4) - Chương 3

(Quyển 4) - Chương 4

(Quyển 4) - Chương 5

(Quyển 4) - Chương 6

(Quyển 4) - Chương 7

(Quyển 4) - Chương 8

(Quyển 4) - Chương 9

(Quyển 4) - Chương 10

(Quyển 4) - Chương 11

(Quyển 4) - Chương 12

(Quyển 4) - Chương 13

(Quyển 4) - Chương 14

(Quyển 4) - Chương 15

(Quyển 4) - Chương 16

(Quyển 4) - Chương 17 + 18

(Quyển 4) - Chương 19

(Quyển 4) - Chương 20

(Quyển 4) - Chương 21 + 22

(Quyển 4) - Chương 23

(Quyển 4) - Chương 24

(Quyển 4) - Chương 25 + 26

(Quyển 4) - Chương 27 + 28

(Quyển 4) - Chương 29 + 30 + 31 + 32

(Quyển 4) - Chương 33

(Quyển 4) - Chương 34

(Quyển 4) - Chương 35

(Quyển 4) - Chương 36

(Quyển 4) - Chương 37

(Quyển 4) - Chương 38

(Quyển 4) Chương 39

(Quyển 4) - Chương 40 + 41

(Quyển 5) - Chương 1

(Quyển 5) - Chương 2

(Quyển 5) - Chương 3

(Quyển 5) - Chương 4

(Quyển 5) - Chương 5

(Quyển 5) - Chương 6

(Quyển 5) - Chương 7

(Quyển 5) - Chương 8

(Quyển 5) - Chương 9

(Quyển 5) - Chương 10

(Quyển 5) - Chương 11

(Quyển 5) - Chương 12

(Quyển 5) - Chương 13

(Quyển 5) - Chương 14 + 15 + 16

(Quyển 5) - Chương 17 + 18 + 19

(Quyển 6) - Chương 1 -> 18

(Quyển 6) - Chương 19

(Quyển 6) - Chương 20 + 21 + 22

(Quyển 6) - Chương 23 + 24

(Quyển 6) - Chương 25

(Quyển 6) - Chương 26

(Quyển 6) - Chương 27

(Quyển 6) - Chương 28

(Quyển 6) - Chương 29

(Quyển 6) - Chương 30

(Quyển 6) - Chương 31

(Quyển 6) - Chương 32 + 33

(Quyển 6) - Chương 34

(Quyển 6) - Chương 35

(Quyển 6) - Chương 36

(Quyển 6) - Chương 37

(Quyển 6) - Chương 38 + 39

(Quyển 6) - Chương 40

(Quyển 6) - Chương 41

(Quyển 6) - Chương 42

(Quyển 6) - Chương 43

(Quyển 6) - Chương 44

(Quyển 6) - Chương 45

(Quyển 6) - Chương 46

(Quyển 6) - Chương 47

Từ khóa tìm kiếm