Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Thời tiết dần dần trở nên nóng bức, Hoàng thượng dành chút thời gian đi cung Trường Thọ một chuyến, mời Thái hậu đi hành cung nghỉ hè.
Mặc dù nói là mời, Hoàng thượng chính mình sẽ không đi, Thái hậu cười lạnh nhìn Hoàng thượng, hỏi: "Ai gia hiện tại đã làm Hoàng thượng chướng mắt như vậy rồi sao?"
Vệ Anh mặt không đổi sắc nói: "Mẫu hậu hiểu lầm, chỉ là thời tiết dần nóng bức, nhi thần lo lắng thân thể mẫu hậu, nên mới mời mẫu hậu đi hành cung nghỉ mát."
Thái hậu hừ một tiếng, nhìn Vệ Anh nói: "Nếu ai gia không ở trong cung, Hoàng thượng chuẩn bị xử trí Giang tiệp dư thế nào?"
Vệ Anh trầm ngâm một lát mới nói: "Trẫm tính để Giang tiệp dư dời đến cung Dịch Đình."
Sắc mặt Thái hậu thay đổi, thanh âm đã kèm theo một tầng ý lạnh, "Hoàng thượng, ngươi nhốt Giang tiệp dư vào thiên lao mười ngày, nàng đã bị xử phạt, người cũng trở nên tiều tụy. Giờ ngươi còn muốn biếm nàng vào lãnh cung, là muốn bức chết nàng hay sao?"
Vệ Anh ánh mắt nghiêm túc, nhìn Thái hậu trầm giọng nói: "Mẫu hậu, bức chết nàng ta không phải là Trẫm, mà là ngài. Giang Tâm Duyệt vốn đang làm Giang Tam tiểu thư rất tốt, Trẫm là biểu ca của nàng, cũng có thể giúp nàng tìm một mối nhân duyên tốt, nhưng ngài lại cứ muốn đưa nàng vào trong cung."
Vệ Anh nói đến đây liền đúng mực thu lại thanh âm, Thái hậu sắc mặt âm trầm không nói gì.
Vệ Anh dừng một chút, lại nói: "Mẫu hậu, Trẫm sẽ phái Thượng tướng quân thiên linh vệ tự mình hộ tống ngài đi hành cung, ven đường bảo hộ mẫu hậu an toàn."
Thái hậu nghe vậy rốt cục bật cười, "Hoàng thượng cân nhắc thật đúng là chu đáo."
Vệ Anh cụp mắt, đáp: "Cần phải vậy."
Việc này dưới thủ đoạn cứng rắn của Vệ Anh cứ vậy được quyết định.
Vệ Anh đi rồi, Thái hậu sai người mời Hộ bộ Thượng thư Giang Nho vào cung. Thấy muội muội mình sắc mặt khó coi, trong lòng Giang Nho biết nhất định lại không có chuyện gì tốt. Còn đang châm chước mở miệng thế nào, Thái hậu liền nói, "Hoàng thượng vừa đến đây, để ta mười ngày sau đi hành cung nghỉ hè."
Thanh âm Thái hậu lạnh như băng không có phập phồng, Giang Nho nghe được tim nhảy lên bình bịch. Hắn nhíu nhíu mày, hỏi: "Hoàng thượng đây là chuẩn bị bắt Giang gia chúng ta khai đao sao?" Đầu tiên là nhốt Giang tiệp dư vào thiên lao, trên triều đình lại không nể mặt chuẩn tấu lời thỉnh cầu từ quan của hắn, hiện tại ngay cả Thái hậu cũng chuẩn bị rời khỏi.
Vị Hoàng đế này thật đúng là không phải đèn cạn dầu.
Thái hậu mấp máy môi, nói: "Ngươi tốt nhất nhanh chóng dọn dẹp cục diện rối rắm của mình đi."
Chân mày Giang Nho hơi động, nhìn Thái hậu cười nịnh nói: "Muội muội nói gì vậy, ta nào có cục diện rối rắm nào phải dọn."
"Hừ." Thái hậu hừ lạnh một tiếng, giễu cợt nhìn Giang Nho, "Ngươi ở Hộ bộ nhiều năm như vậy, đã ăn bao nhiêu ngươi so với ta càng thêm rõ, nếu như bị Hoàng thượng tra xét ra, ngươi cứ chờ rơi đầu đi!"
Giang Nho mặt trắng bệch, khóe miệng mím thành một đường thẳng, "Yên tâm đi, ta sẽ làm sạch sẽ, cam đoan Hoàng thượng cái gì cũng tra không được."
Giang Nho ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng sau lần cùng Hoàng thượng giao phong trên triều, trong lòng đối Hoàng thượng vẫn có chút kiêng kị. Nếu như thật bị Hoàng thượng điều tra ra cái gì, vậy hắn nhất định sẽ làm lớn chuyện này.
Nghĩ đến đây Giang Nho vội vàng rời khỏi cung Trường Thọ, ngựa không dừng vó chạy về Giang phủ.
Trong điện Tử Thần, Vệ Anh cùng Nghiêm thừa tướng và mấy vị đại thần đang nghị sự.
"Hoàng thượng, cựu thần cho rằng Giang gia thế lực rắc rối khó gỡ, có câu là rút dây động rừng, nếu thật sự muốn điều tra, trong triều chỉ sợ liên lụy rất rộng." Tào đại nhân cung kính nói với Vệ Anh.
Vệ Anh nói: "Bọn Giang Nho cũng nghĩ như vậy, bọn họ nhận định Trẫm không có biện pháp với bọn họ, mới dám ở trong triều làm càn như thế." Kết bè kết cánh, ăn hối lộ trái pháp luật, qua nhiều năm như vậy bọn họ ỷ vào Giang gia thế lớn, liền dưới chân thiên tử làm ra mấy hành động người không nhận ra.
Chúng đại thần nghe xong lời nói của Vệ Anh, bàn luận sôi nổi, chỉ có Nghiêm thừa tướng một người bình tĩnh, thong dong đứng một bên không chen vào. Vệ Anh nhìn Nghiêm Thừa tướng, hỏi: "Không biết Nghiêm thừa tướng có cao kiến gì?"
Nghiêm thừa tướng vuốt chòm râu của mình, nhìn về phía Vệ Anh nói: "Hoàng thượng, Thái hậu nói như thế nào cũng là thân sinh mẫu thân của ngài, nếu thật sự tra xét đến Giang gia, Hoàng thượng tính xử trí Thái hậu như thế nào?"
Vệ Anh con ngươi đen cụp xuống, chậm rãi nói: "Trẫm cho rằng mẫu hậu tuổi tác đã cao, mỗi ngày ăn chay niệm phật an hưởng tuổi già là được, không cần bận tâm mấy chuyện phiền lòng này."
Trong điện các đại thần hai mặt nhìn nhau, xem ra Hoàng thượng lần này là quyết tâm muốn làm Giang gia. Thái hậu dã tâm không chỉ có Hoàng thượng thấy được, nhóm đại thần trong triều tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng đều biết Hoàng thượng và Thái hậu đang tranh quyền. Hoàng thượng trong hậu cung chỉ sủng hạnh một mình Hoàng hậu, cũng là vì không cho những người khác có cơ hội lợi dụng.
Nghiêm Thừa tướng nghe xong Vệ Anh nói, lộ ra một nụ cười thế ngoại cao nhân, "Hoàng thượng nếu đã có quyết tâm này, như vậy không lo đại sự không thành."
Vệ Anh cười nhạt, nhìn Nghiêm thừa tướng hỏi: "Thừa tướng có thượng sách gì không?"
Nghiêm thừa tướng trợn mắt, đối Vệ Anh nói: "Không phải Hoàng thượng đã có chủ ý rồi sao?"
Khóe miệng Vệ Anh cong lên, chuyển đầu nhìn về phía Lễ bộ Thượng thư, "Lữ thượng thư, sau này quan viên trong triều có lẽ sẽ có một đợt thay đổi lớn. Có điều nước Khương chúng ta đất rộng của nhiều, nhân tài đông đúc, không sợ không tìm thấy người ưu tú, trọng trách chọn lựa nhân tài phải giao cho ngươi rồi."
Lễ bộ Thượng thư tiến lên một bước, hướng Vệ Anh cúi đầu, "Xin Hoàng thượng yên tâm, cựu thần nhất định sẽ kiệt lực vì triều ta tuyển ra đống lương tài." Lữ thượng thư vừa nói vừa nghĩ, đương kim thánh thượng thật đúng là mọi chuyện đều tự thân tự lực. Không những phải quan tâm vấn đề lựa chọn nhân tài, ngay cả sau khi chọn lựa nhân tài xong, nhân tài mặc quần áo gì, ông đều phải quan tâm.
Có điều chỉ là thưởng thức có chút quái dị, lần trước chuyện thay đổi đồng phục của thiên linh vệ ông vẫn chưa quên.
Mọi người thương lượng quốc sự xong liền đường ai nấy đi. Vệ Anh nhìn sắc trời rồi liền đi về phía cung Trường Nhạc.
Lúc Vệ Anh đến, Ôn Ly đang ở trong sân đùa với Tam Hoàng. Vệ Anh nhướng mày, tiến lên phía trước ôm Tam Hoàng dậy, đưa cho Hồng Nhụy đứng ở một bên.
Ôn Ly ngẩng đầu lên, hướng Vệ Anh cười cười, "Vệ Anh, sao chàng lại tới đây?"
Vệ Anh kéo Ôn Ly đến trước ghế trong sân ngồi xuống, vẻ mặt hơi có chút bất mãn, "Ly Nhi, nàng đang có thai, sao có thể đùa với Tam Hoàng?"
"Tam Hoàng rất nghe lời." Ôn Ly nói, "Chàng không cho ta ra khỏi cung Trường Nhạc, ta ngày nào cũng ở trong này rất bí bách, may mà còn có Tam Hoàng chơi với ta."
Vệ Anh nghe vậy cười cười, búng một cái lên chóp mũi Ôn Ly: "Ly Nhi đây là đang trách ta làm nàng buồn hỏng rồi?"
Ôn Ly bĩu môi, nhỏ giọng nói: "Vốn là vậy mà."
Vệ Anh kéo tay Ôn Ly, đứng dậy: "Ta đây không phải là xử lý xong triều vụ liền qua đây bồi nàng sao, nếu vẫn cảm thấy buồn, vậy ta cùng nàng đi

«  Chương 62. Sờ sờ.

Chương 64. Cáu gắt. »

#3s #cungđấu #hệ #xuyênkhông

Mục lục

Chương 1. Vòng ngọc.

Chương 2. Mĩ nam ngủ.

Chương 3. Cầu tiến công chiếm đóng.

Chương 4. Bị từ hôn.

Chương 5. Luyện kỹ.

Chương 6. Lễ nạp thải.

Chương 7. Lòng thiếu nữ.

Chương 8. Đêm tân hôn.

Chương 9. Gặp mẫu hậu.

Chương 10. Mì dưa chua.

Chương 11. Ngự hoa viên.

Chương 12. Lần đầu so chiêu.

Chương 13. Cố nhân đến.

Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 15. Phạm Na Già.

Chương 16. Hồ ly tinh.

Chương 17. Trinh thám

Chương 18. Chọc cười.

Chương 19. Trường cưỡi ngựa.

Chương 20. Mị ha ha.

Chương 21. Độ thân mật.

Chương 22. Kỹ năng mới.

Chương 23. Cậng anh đào.

Chương 24. Tự gây nghiệt.

Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 26. Bình dấm chua.

Chương 27. Vại dấm.

Chương 28: Mơ giữa ban ngày.

Chương 29. Vệ Anh dạy dỗ.

Chương 30. Nướng thỏ hoang.

Chương 31. Thuộc tính mới

Chương 32. Vào trận.

Chương 33. Vui làm cha.

Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 35. Công phòng chiến.

Chương 36: Viện quân đến.

Chương 37: Hoa đào kiếp.

Chương 38. Không thành kế.

Chương 39: Thẩm vấn.

Chương 40: Nguy cơ giải trừ.

Chương 41: Rơi máu cún.

Chương 42: Thiếu nữ bệnh xinh đẹp.

Chương 43. Mưu phản.

Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 45: Hội Hoa đăng.

Chương 46: Đồng phục khống.

Chương 47: Cướp thiên lao.

Chương 48. Đăng cơ.

Chương 49. Trường hận ca.

Chương 50. Hạ mã uy.

Chương 51. Ta yêu chàng.

Chương 52. Xây dựng hậu cung.

Chương 53. Tội khi quân.

Chương 54

Chương 55. Tiến hóa thể.

Chương 56. Người áo đen.

Chương 57. Thuật ẩn thân.

Chương 58. Quá bất kính.

Chương 59. Cấp hạn chế.

Chương 60. Một ngọn lửa.

Chương 61. Từ quan đi.

Chương 62. Sờ sờ.

Chương 63. Phong cảnh đẹp.

Chương 64. Cáu gắt.

Chương 65. Mê hồn hương.

Chương 66. Ba tháng.

Chương 67. Tính trẻ con.

Chương 68. Yến hội cuối năm.

Chương 69. Thang Viên.

Chương 70: Sinh bánh bao.

Chương 71. Tức giận xét nhà.

Chương 72. Thuần thiên nhiên.

Chương 73. Canh ba ba.

Chương 74. Án giết người.

Chương 75. Ở trên.

Chương 76. Điên.

Chương 77. Đại kết cục.

Chương 78. Phiên ngoại 1.

Từ khóa tìm kiếm