Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Vào ngày đông bầu trời không được trong xanh như ngày hè, bông tuyết từ màn trời ám trầm lả tả nhẹ rơi xuống, như là sợ quấy nhiễu bước chân của người đi đường, lặng yên không một tiếng động.
Trong hoàng cung có hai người không nhanh không chậm bước đi, trên mặt tuyết lưu lại một loạt bước chân cao thấp không đồng nhất. Khi đến gần Ngự thư phòng, Vệ Anh rốt cục ngẩng đầu nhìn người trước mặt một cái, thấp giọng kêu: "Lý công công."
Lý công công nghe vậy bước chân hơi dừng một chút, nhưng không dừng lại, vẫn không nhanh không chậm đi về phía trước, "Khánh vương có gì phân phó?"
"Phụ hoàng triệu bổn vương là vì chuyện gì?" Người phía sau giọng trầm thấp hùng hậu, lộ ra khí thế uy nghiêm cao cao tại thượng. Lý công công không lập tức đáp lời, đi thẳng đến bên ngoài Ngự thư phòng mới đứng lại, "Thân thể Hoàng thượng dạo này vẫn luôn không tốt."
Vệ Anh bất động thanh sắc nhìn hắn một cái, Lý công công nhấc chân đi vào trong điện, "Khởi bẩm Hoàng thượng, Khánh vương đến rồi."
Hoàng thượng gật gật đầu, nói: "Bảo hắn tiến vào, các người đều đi xuống đi."
"Vâng." Lý công công khom người rời khỏi Ngự thư phòng, ý bảo Vệ Anh đi vào.
Vệ Anh phủi phủi bông tuyết trên bả vai rồi mới sải bước đi vào Ngự thư phòng, "Phụ hoàng."
Hoàng đế ngồi trên ghế, tuy người mặc long bào nhưng cũng không thể che hết mệt mỏi trên mặt. Sắc mặt hơi tái nhợt làm hai quầng thâm dưới mắt ông càng thêm rõ ràng hơn.
Vệ Anh cụp mắt, xem ra việc xử trí Thái tử thế nào và lập Thái tử khác quả nhiên khiến ông thao nát tâm.
Hoàng thượng thấy Vệ Anh tiến vào liền đối hắn gật gật đầu, cũng không vòng vo, đi thẳng vào chính đề, "Thư đầu hàng của nước Đông Khuê hôm nay đã được đưa đến."
Vệ Anh ngẩng đầu nhìn ông, không có tiếp lời. Hoàng thượng nhìn Vệ Anh, nhìn rất chuyên chú, còn nhìn rất lâu, "Trong mấy đứa con của Trẫm, chỉ ngươi là đẹp nhất."
Vệ Anh: "....."
Có câu nói thế nào nhỉ? Lòng vua khó dò. Hiện thời xem ra, quả nhiên rất khó đo lường.
Hoàng thượng hiển nhiên không nghe thấy châm chọc trong lòng Vệ Anh, tiếp tục nói: "Thật ra bộ dạng Thất công chúa cũng không tệ, chỉ tiếc nàng là nữ nhi."
Vệ Anh: "...."
Hoàng thượng nói đến đây, không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên thở dài một cái, "Tuyên Nhi và ngươi rõ ràng là huynh đệ ruột, vì sao tướng mạo lại không bằng ba phần của ngươi nhỉ?" Hoàng thượng còn rất là nghiêm túc buồn rầu.
Vệ Anh: "....."
Hiện tại hắn đã buông tha cho việc tiếp tục phỏng đoán lòng vua rồi.
Hoàng thượng vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc bi thương của bản thân, lắc đầu nói: "Thôi thôi, dù sao Trẫm cũng vẫn cảm thấy Tuyên Nhi không đủ để đảm nhiệm chức Thái tử."
Vệ Anh: "..."
Liên hệ với mấy câu vừa rồi Hoàng đế nói, Vệ Anh cho ra một kết luận kinh hãi thế tục.
#Tâm tư trống vắng#
Hoàng thượng dường như rốt cục thương tiếc xong cho diện mạo của Thái tử, quay lại nhìn về phía Vệ Anh, "Sau khi Bàn Cửu chết, đệ đệ hắn Bàn Thập Nhất lên thay, đây cũng là một đứa nhỏ bộ dạng khá đẹp."
Vệ Anh: "...."
Cho nên... Chúng ta không thể thua bọn hắn trên diện mạo?
...?
Vệ Anh cảm thấy, quả nhiên hắn và phụ hoàng khơi thông quá ít, sau này có rảnh, hắn nhất định phải cùng phụ hoàng tâm sự.
"Trong thư đầu hàng Bàn Thập Nhất nói, vì biểu đạt thành ý, bọn họ nguyện ý đưa công chúa Tắc Á đến hòa thân."
Câu này của lão Hoàng đế rốt cục kéo suy nghĩ như ngựa hoang thoát cương của Vệ Anh lại. Hắn ngẩn người, nhìn về phía Hoàng đế nói: "Phụ hoàng đã chọn được người thích hợp chưa?"
Hoàng đế nói: "Nghe nói công chúa Tắc Á cũng là đại mỹ nhân có tiếng."
Vệ Anh: "..."
Có phải Hoàng thượng bị vây hãm trong lốc xoáy diện mạo không ra được rồi không?
Khóe miệng Vệ Anh hơi mím, im lặng không nói.
"Trẫm quyết định, cho ngươi cưới công chúa Tắc Á." Lão hoàng đế lại đưa ra một câu kinh người.
Sắc mặt Vệ Anh rút cục thay đổi, "Phụ hoàng, nhi thần đã có Vương phi, Tắc Á nói thế nào cũng là công chúa một quốc gia, để nàng làm thiếp chỉ sợ ủy khuất."
Hoàng đế nói: "Không sao, Bàn Thập Nhất nói, Tắc Á từng gặp mặt ngươi trên chiến trường một lần, rất vừa ý ngươi."
"Phụ hoàng....." Vệ Anh còn muốn từ chối, lại bị Hoàng đế ngắt lời, "Tắc Á vốn muốn cùng Thái tử hòa thân."
Vệ Anh nhíu mày nhìn ông, nuốt những lời còn lại xuống.
Hoàng đế dường như có chút mệt mỏi, tựa lưng vào thành ghế nhìn Vệ Anh đứng dưới, "Ba tháng sau cưới công chúa Tắc Á, đây là thánh chỉ."
Vệ Anh mấp máy môi, tiến lên một bước nói: "Nhi thần lĩnh chỉ."
"Ừ." Hoàng đế gật gật đầu, lại từ trong đống thánh chỉ lục ra một quyển nói với Vệ Anh, "Đây là tấu chương hôm nay Hộ quốc công trình lên, nói là từ quan hồi hương, Trẫm đã chuẩn rồi."
Vệ Anh híp hai tròng mắt lại, việc Thái tử tạo phản, tuy rằng hắn kịp thời báo cáo lên Hoàng đế, nhưng việc này thoát không khỏi quan hệ với Ôn gia bọn họ, Ôn Bình lão hồ ly này ngược lại chạy rất nhanh. Có điều như vậy cũng tốt, đỡ sau này muốn đối phó với hắn, còn phải bận tâm đến Ly Nhi.
"Nếu không có việc gì khác thì ngươi lui xuống đi." Hoàng đế hướng Vệ Anh vẫy vẫy tay, tựa hồ đã vô cùng mỏi mệt.
Con ngươi Vệ Anh trầm xuống, đối Hoàng đế cung kính nói: "Nhi thần cáo lui."
Khi đi ra khỏi Ngự thư phòng, Vệ Anh nhìn thoáng qua Lý công công đang đứng cạnh cửa, ánh mắt có chút ý vị sâu xa, "Lý công công, chiếu cố phụ hoàng cho tốt."
Lý công công hơi hơi khom người, đối Vệ Anh nói: "Xin Khánh vương yên tâm, đây là việc thuộc bổn phận của nô tài."
Lúc Vệ Anh trở lại phủ Khánh vương, tuyết vẫn chưa ngừng rơi. Ôn Ly vẫn ngồi trong sân, nhìn tuyết rơi xuất thần.
Vệ Anh đi đến sau lưng nàng, ôm người vào trong lòng, "Ly Nhi, đang nghĩ gì vậy?"
Ôn Ly hơi nghiêng đầu, nhìn Vệ Anh một cái, lại nhìn về phía hai người tuyết trong sân, đó là vừa rồi Hồng Nhị và Lục La đắp, nói là Vương gia và Vương phi. "Ta nghĩ, thư hàng của nước Đông Khuê không sai biệt lắm cũng đến nơi rồi."
Tay đặt trên lưng Ôn Ly của Vệ Anh cứng đờ, có chút gấp gáp há miệng thở dốc, lạ không biết nên nói cái gì.
"Hoàng thượng bảo chàng cưới Tắc Á đúng không?" Ôn Ly giọng nhàn nhạt, Vệ Anh nghe lại cảm thấy hoảng hốt.
"Ly Nhi, đây là ý chỉ của phụ hoàng." Vệ Anh nói xong, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy lí do này có bao nhiêu gượng ép.
Ôn Ly rốt cục quay đầu lại, đôi con ngươi nhuận nước chớp cũng không chớp nhìn hắn, trong mắt còn hơi phiếm ủy khuất, "Vệ Anh, sau này chàng sẽ làm Hoàng đế, nương tử của Hoàng đế có hơn ba ngàn người."
Lời này làm Vệ Anh dở khóc dở người, hắn nhẹ ôm Ôn Ly vào trong lòng, chạm trán mình vào trán nàng, "Vậy xem như ta là Hoàng đế chỉ có một nương tử." Vệ Anh nói xong liền ngậm chặt lấy đôi môi anh đào của Ôn Ly, mèm nhẹ mút vào. Đầu lưỡi linh hoạt tách hàm răng của Ôn Ly ra, tiến vào khoang miệng trơn ẩm ấm áp, sau khi đảo qua mỗi một cái răng, rốt cục quấn lên đầu lưỡi Ôn Ly.
Giống như là đang nhấm nháp một món ăn ngon, Vệ Anh càng không ngừng mút vào cái lưỡi mềm mại, lật chuyển khuấy đảo khiêu khích, Ôn Ly thấy trong đầu mình oanh một tiếng, như là có pháo hoa nở rộ, trước mắt một mảnh xán lạn. Chờ nàng phục hồi lại tinh thần, tay Vệ Anh đã mò vào trong vạt áo nàng, đang vuốt ve đôi gò mềm mại trước ngực nàng.
Không khí trong

«  Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 46: Đồng phục khống. »

#3s #cungđấu #hệ #xuyênkhông

Mục lục

Chương 1. Vòng ngọc.

Chương 2. Mĩ nam ngủ.

Chương 3. Cầu tiến công chiếm đóng.

Chương 4. Bị từ hôn.

Chương 5. Luyện kỹ.

Chương 6. Lễ nạp thải.

Chương 7. Lòng thiếu nữ.

Chương 8. Đêm tân hôn.

Chương 9. Gặp mẫu hậu.

Chương 10. Mì dưa chua.

Chương 11. Ngự hoa viên.

Chương 12. Lần đầu so chiêu.

Chương 13. Cố nhân đến.

Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 15. Phạm Na Già.

Chương 16. Hồ ly tinh.

Chương 17. Trinh thám

Chương 18. Chọc cười.

Chương 19. Trường cưỡi ngựa.

Chương 20. Mị ha ha.

Chương 21. Độ thân mật.

Chương 22. Kỹ năng mới.

Chương 23. Cậng anh đào.

Chương 24. Tự gây nghiệt.

Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 26. Bình dấm chua.

Chương 27. Vại dấm.

Chương 28: Mơ giữa ban ngày.

Chương 29. Vệ Anh dạy dỗ.

Chương 30. Nướng thỏ hoang.

Chương 31. Thuộc tính mới

Chương 32. Vào trận.

Chương 33. Vui làm cha.

Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 35. Công phòng chiến.

Chương 36: Viện quân đến.

Chương 37: Hoa đào kiếp.

Chương 38. Không thành kế.

Chương 39: Thẩm vấn.

Chương 40: Nguy cơ giải trừ.

Chương 41: Rơi máu cún.

Chương 42: Thiếu nữ bệnh xinh đẹp.

Chương 43. Mưu phản.

Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 45: Hội Hoa đăng.

Chương 46: Đồng phục khống.

Chương 47: Cướp thiên lao.

Chương 48. Đăng cơ.

Chương 49. Trường hận ca.

Chương 50. Hạ mã uy.

Chương 51. Ta yêu chàng.

Chương 52. Xây dựng hậu cung.

Chương 53. Tội khi quân.

Chương 54

Chương 55. Tiến hóa thể.

Chương 56. Người áo đen.

Chương 57. Thuật ẩn thân.

Chương 58. Quá bất kính.

Chương 59. Cấp hạn chế.

Chương 60. Một ngọn lửa.

Chương 61. Từ quan đi.

Chương 62. Sờ sờ.

Chương 63. Phong cảnh đẹp.

Chương 64. Cáu gắt.

Chương 65. Mê hồn hương.

Chương 66. Ba tháng.

Chương 67. Tính trẻ con.

Chương 68. Yến hội cuối năm.

Chương 69. Thang Viên.

Chương 70: Sinh bánh bao.

Chương 71. Tức giận xét nhà.

Chương 72. Thuần thiên nhiên.

Chương 73. Canh ba ba.

Chương 74. Án giết người.

Chương 75. Ở trên.

Chương 76. Điên.

Chương 77. Đại kết cục.

Chương 78. Phiên ngoại 1.

Từ khóa tìm kiếm