Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Lòng bàn tay Vệ Anh rất nóng, hai bàn tay đang nắm lấy đầu vai nàng tựa như hai lò lửa nóng bỏng.
Lòng bàn tay Ôn Ly ra mồ hôi, không tự giác túm chặt lấy quần áo người bên cạnh, không mấy nhận ra hơi gật đầu, "được..." Một giây sau nàng liền cảm thấy thân mình chợt lạnh, cổ áo đã bị mở rộng, lộ ra hai đầu vai trắng nõn mượt mà. Một tay Vệ Anh nắm lấy mềm mại trước ngực Ôn Ly, cúi đầu cắn xuống bờ vai nàng.
Lực đạo tay Vệ Anh rất nặng, Ôn Ly khó nhịn rên thành tiếng. Tiếng rên mềm nhũn chính là xuân dược thượng đẳng nhất, Vệ Anh nghe được cả người khô nóng. Khẩn cấp bóc Ôn Ly sạch sẽ, Vệ Anh đè người xuống giường to mềm mại.
"Ly Nhi...." Tay Vệ Anh không ngừng vuốt ve đẫy đà trước ngực Ôn Ly, mặt trên lưu lại dấu hồng rõ rệt, khóe mắt Ôn Ly chảy ra mấy giọt nước mắt, tiếng rên yêu kiều bật ra từ trong miệng nhỏ nhắn, cuối cùng đều bị Vệ Anh nuốt vào trong miệng.
Bàn tay to chạy dọc thân thể Ôn Ly, cảm xúc mềm mại nhẵn nhụi dưới tay quả thật làm Vệ Anh yêu thích không buông tay. Đầu gối xâm nhập vào giữa hai chân Ôn Ly, tách chân dài của nàng ra, Vệ Anh một đường hôn thẳng xuống, lưu lại nhiều dấu vết loang lổ trên người Ôn Ly, cuối cùng ngậm chặt lấy con thỏ hồng trước ngực Ôn Ly.
"Ừ..." Ôn Ly có chút đau ngâm ra tiếng, tiếp theo liền cảm thấy dưới thân có hai ngón tay đi vào. Thân thể không mảnh vải có thể biết thần kỳ, nơi đó đã sớm ẩm ướt một mảnh, "Vệ Anh...."
Theo bản năng kêu lên tên Vệ Anh, Ôn Ly không an phận vặn vẹo. Vệ Anh mở rộng thêm hai chân Ôn Ly ra, lửa nóng sớm đứng thẳng có chút gấp gáp cọ xát ở lối vào, "Ly Nhi.... Ta nhịn không nổi rồi...."
Ôn Ly ngượng ngùng dùng cánh tay che hai mắt mình, đầu nghiêng sang một bên. Người dưới thân ngầm đồng ý làm Vệ Anh mắt đỏ ngầu, thắt lưng trùng xuống liền đưa toàn bộ bản thân vào. Xa cách mấy tháng, rốt cục lại tiến vào nơi này, tất cả lý trí của Vệ Anh đều bị khoái cảm này bao phủ, chỉ còn lại vô tận dục vọng dắt chính mình di động.
"Ly Nhi, Ly Nhi..." Vệ Anh vừa động thắt lưng vừa không ngừng kêu tên Ôn Ly, hai tay vuốt ve từng tấc da thịt trắng mịn của người dưới thân, cuối cùng lại về đến trước ngực, nắm lấy hai con thỏ hồng.
Ôn Ly sắc mặt tái nhợt, đau nhức đột nhiên tiến đến còn chưa để nàng lấy lại tinh thần, người bên trên đã bắt đầu mạnh mẽ chuyển động. Hai tay của nàng gắt gao túm chặt lấy drap giường, va chạm kịch liệt tựa hồ như sắp đâm tan nàng.
Vệ Anh rải rác hôn lên toàn thân Ôn Ly, trong miệng còn không ngừng kêu tên nàng, phảng phất như chú ngữ gì đó, Ôn Ly dần thả lỏng, thấy vẻ mặt hưởng thụ của người trên thân, Ôn Ly cảm thấy chính mình cũng không đau lắm.
Thanh âm kịch liệt và tiếng thở dốc mãi quanh quẩn trong phòng, Lục La thêm than vào trong hỏa lò nghe được mặt đỏ tận mang tai.
Không biết qua bao lâu, động tác của Vệ Anh đột nhiên trở nên nhanh hơn, mạnh mẽ đụng Ôn Ly mấy cái, cuối cùng phóng thích toàn bộ vào trong cơ thể Ôn Ly.
Tuy rằng là mùa đông nhưng hai người đều mồ hôi như mưa, Vệ Anh ghé vào trên người Ôn Ly, thở dốc nói: "Thật thoải mái...." Vệ Anh cực kỳ hưởng thụ cọ xát lên người Ôn Ly, cảm nhận cảm giác mềm mại trước ngực nàng mang đến, thoải mái nhắm hai mắt lại.
Ôn Ly vòng tay qua eo gầy rắn rỏi của người nằm trên, cũng không ngừng thở hổn hển. Dưới thân đã sớm ướt thành một mảnh nhưng Vệ Anh vẫn chôn trong cơ thể nàng, còn nhanh chóng cứng trở lại.
Cảm nhận được thân thể Vệ Anh biến hóa, Ôn Ly thẹn thùng đẩy đẩy người nằm trên, "Vệ Anh....."
Vệ Anh hơi hơi nâng người dậy, nhìn người dưới thân sắc mặt ửng hồng, chơi xấu hơi va chạm trong cơ thể nàng, hài lòng nghe được tiếng kêu yêu kiều của người dưới thân, "Sao vậy, Ly Nhi?"
Ôn Ly: "....."
Cầm thú.
"Chàng đi ra ngoài...." Giọng Ôn Ly nhỏ đến không thể nghe thấy, nói xong còn xấu hổ không dám mở mắt nhìn Vệ Anh. Vệ Anh nắm lấy tay Ôn Ly, đặt lên bụng nàng, "Nó vẫn còn tinh thần như vậy, nàng lỡ lòng nào bảo nó đi ra ngoài?"
Ôn Ly: "..."
Cầm thú trong cầm thú!
Vệ Anh kết hợp tư thế, đỡ Ôn Ly ngồi dậy, thay đổi tư thế, ngậm chặt vành tai nàng nhẹ giọng nói: "Ly Nhi ngoan, lần này ta sẽ nhẹ chút."
Vệ Anh nói xong lại nhanh chóng bắt đầu chuyển động. Hai luồng mềm mại trước ngực Ôn Ly được một đôi bàn tay không ngừng vuốt ve, người phía sau còn không ngừng va chạm bản thân, Ôn Ly lại theo bản năng rên ra tiếng.
"Ly Nhi, Ly Nhi, nàng kêu thật là dễ nghe...." Vệ Anh nghe được tiếng kêu của Ôn Ly, tay vuốt ve càng thêm ra sức. Thân thể Ôn Ly đã sớm bị hắn biến thành xanh xanh tím tím, nhưng Vệ Anh vẫn chưa thỏa mãn, không ngừng hôn lên lưng nàng, tựa như muốn thường thức hết mỗi tấc da thịt của nàng.
Trận chiến này kéo dài đến khi thể lực Ôn Ly sắp chống đỡ hết nổi, sắp ngất trên giường Vệ Anh mới ý còn chưa hết ôm nàng đi tắm rửa. Sau khi lại sờ soạng Ôn Ly từ trên xuống dưới một lần, Vệ Anh mới ôm Ôn Ly đã hoàn toàn ngủ say dậy, suy xét có nên đánh thức nàng dậy ăn cơm tối không.
Đêm đã rất sâu, trong phủ Khánh Vương một mảnh yên tĩnh, ngay cả Tam Hoàng cũng cuộn mình trong ổ ngủ say sưa. Nhưng vẫn luôn có một số người đau khổ.
Lục La và Hồng Nhị hâm nóng toàn bộ bữa tối lại một lần, sau đó bưng từng món một lên bàn. Thấy Vương gia trong lúc Ôn Ly ngủ rồi mà vẫn giở trò, Hồng Nhị nhịn không được nghĩ muốn tiến lên nói với hắn một câu túng dục thương thân!
Nhưng nàng nhịn xuống.
Chỉ cần vừa nghĩ đến Vương gia ngày thường đối bọn họ có bao nhiêu âm ngoan, nàng liền không chút do dự chôn sâu tấm lòng trung tâm hộ chủ này vào trong bụng.
Đợi Hồng Nhị và Lục La lui ra rồi, Vệ Anh nhẹ lay tỉnh người trong lòng: "Ly Nhi, dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp."
"Ưm..." Ôn Ly mơ mơ màng màng dụi dụi mắt, còn buồn ngủ nhìn Vệ Anh, "Không cần...."
Vệ Anh phụt cười, "Không cần cái gì?"
Ôn Ly mặt đỏ hồng, nhỏ giọng nói: "Chàng là cầm thú..."
Vệ Anh nghe vậy cười càng thêm vui vẻ, nhịn không được hôn một cái lên khuôn mặt nàng, "Ta chính là cầm thú, nàng có thể làm gì được ta?"
"Ưm..." Ôn Ly hai con mắt hồng hồng, tựa như là muốn khóc.
Vệ Anh lại hôn hôn lên mặt nàng, mới nói: "Ly Nhi, còn chưa tỉnh ngủ à? Ta gọi nàng ăn cơm, nàng lại mắng ta cầm thú." Vệ Anh giọng điệu vô cùng ủy khuất, Ôn Ly còn đang trong trạng thái hỗn độn theo bản năng bị hắn dắt đi, "Xin lỗi..."
"Xin lỗi là xong rồi à?" Vệ cầm thú phát huy đầy đủ bản chất cầm thú, ở bên tai Ôn Ly dỗ dành nói, "Nàng ít nhất phải hôn ta một cái."
Ôn Ly ngoan ngoãn quay đầu, bẹp một cái hôn lên mặt Vệ Anh. Vệ Anh bất mãn chỉ chỉ miệng mình, "Hôn ở đây."
Ôn Ly lại ngoan ngoãn dính lên miệng hắn, tiếp theo hai môi mỏng liền bị Vệ Anh ngậm vào trong miệng. Vệ Anh ở trong miệng Ôn Ly tùy ý xoay chuyển, còn không ngừng dây dưa cái lưỡi trơn ẩm của nàng, tay đã bắt đầu di chuyển trên người nàng.
Ôn Ly lần này hoàn toàn tỉnh táo, cuống quít đây người phía trước ra, "Thật sự không cần mà..." Nàng thật sự đã không còn khí lực nữa.
Vệ Anh nhu nhu đôi thỏ trắng, lại ôm người quay lại giường, "Không sao, nàng chỉ cần nằm không động là được rồi, cái khác giao cho ta."
Ôn Ly: "..."
Vì thế Vệ cầm thú áp Ôn tiểu thỏ xuống dưới thân, bắt đầu chuyển động.
Sau đó bữa tối này lại yên lặng nguội ngắt.
Ngày hôm sau

«  Chương 43. Mưu phản.

Chương 45: Hội Hoa đăng. »

#3s #cungđấu #hệ #xuyênkhông

Mục lục

Chương 1. Vòng ngọc.

Chương 2. Mĩ nam ngủ.

Chương 3. Cầu tiến công chiếm đóng.

Chương 4. Bị từ hôn.

Chương 5. Luyện kỹ.

Chương 6. Lễ nạp thải.

Chương 7. Lòng thiếu nữ.

Chương 8. Đêm tân hôn.

Chương 9. Gặp mẫu hậu.

Chương 10. Mì dưa chua.

Chương 11. Ngự hoa viên.

Chương 12. Lần đầu so chiêu.

Chương 13. Cố nhân đến.

Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 15. Phạm Na Già.

Chương 16. Hồ ly tinh.

Chương 17. Trinh thám

Chương 18. Chọc cười.

Chương 19. Trường cưỡi ngựa.

Chương 20. Mị ha ha.

Chương 21. Độ thân mật.

Chương 22. Kỹ năng mới.

Chương 23. Cậng anh đào.

Chương 24. Tự gây nghiệt.

Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 26. Bình dấm chua.

Chương 27. Vại dấm.

Chương 28: Mơ giữa ban ngày.

Chương 29. Vệ Anh dạy dỗ.

Chương 30. Nướng thỏ hoang.

Chương 31. Thuộc tính mới

Chương 32. Vào trận.

Chương 33. Vui làm cha.

Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 35. Công phòng chiến.

Chương 36: Viện quân đến.

Chương 37: Hoa đào kiếp.

Chương 38. Không thành kế.

Chương 39: Thẩm vấn.

Chương 40: Nguy cơ giải trừ.

Chương 41: Rơi máu cún.

Chương 42: Thiếu nữ bệnh xinh đẹp.

Chương 43. Mưu phản.

Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 45: Hội Hoa đăng.

Chương 46: Đồng phục khống.

Chương 47: Cướp thiên lao.

Chương 48. Đăng cơ.

Chương 49. Trường hận ca.

Chương 50. Hạ mã uy.

Chương 51. Ta yêu chàng.

Chương 52. Xây dựng hậu cung.

Chương 53. Tội khi quân.

Chương 54

Chương 55. Tiến hóa thể.

Chương 56. Người áo đen.

Chương 57. Thuật ẩn thân.

Chương 58. Quá bất kính.

Chương 59. Cấp hạn chế.

Chương 60. Một ngọn lửa.

Chương 61. Từ quan đi.

Chương 62. Sờ sờ.

Chương 63. Phong cảnh đẹp.

Chương 64. Cáu gắt.

Chương 65. Mê hồn hương.

Chương 66. Ba tháng.

Chương 67. Tính trẻ con.

Chương 68. Yến hội cuối năm.

Chương 69. Thang Viên.

Chương 70: Sinh bánh bao.

Chương 71. Tức giận xét nhà.

Chương 72. Thuần thiên nhiên.

Chương 73. Canh ba ba.

Chương 74. Án giết người.

Chương 75. Ở trên.

Chương 76. Điên.

Chương 77. Đại kết cục.

Chương 78. Phiên ngoại 1.

Từ khóa tìm kiếm