Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Phong Tình đứng dưới thành, tình cảm dào dạt nhớ lại kỷ niệm của hắn và tiểu sư muội đáng yêu, thanh mai trúc mã là nàng, "Nhớ năm đó, chúng ta đi theo sư phụ cùng nhau trên núi tập võ. Khi đó ta mới tám tuổi."
"Ta mới bảy tuổi." Trương Xảo Xảo mắt ngấn lệ tiếp câu chuyện của Phong Tình.
"Chúng ta là thanh mai trúc mã."
"Hai nhỏ vô tư."
"Mỗi lần ta bị sư phụ phạt quỳ trên đỉnh núi, đều là sư muội ngươi trộm đưa đồ ăn nóng đến cho ta." Giọng Phong Tình có chút nghẹn ngào.
"Mỗi lần ta bị người khác bắt nạt, đều là sư huynh ngươi xuất đầu thay ta, sau đó bị người đánh đến mặt mũi bầm dập." Giọng Trương Xảo Xảo cũng có chút nghẹn ngào.
"Ta vẫn còn nhớ, khi sư muội bôi thuốc cho ta, trong mắt toàn là đau lòng và không nỡ."
"Ta cũng nhớ, khi sư huynh ngươi gánh tội cho ta, trong mắt là thấy chết không sờn."
"A, sư muội!"
"A, Sư huynh!"
.............
Đây là đang đánh giặc hay đang thân cận vậy?
Trên chiến trường không khí rất vi diệu, tướng sĩ hai quân đều như có đăm chiêu, ánh mắt khi nhìn về phía Phong Tình và Trương Xảo Xảo cũng hết sức phức tạp.
Mà hai nhân vật chính được chú ý vẫn còn đang chìm đắm trong tình cảm của mình.
"Sư muội, ta thật sự không đành lòng chĩa đao kiếm về phía ngươi, không bằng ngươi mở thành hiến quan đi." Phong Tình lau nước mắt ở khóe mắt nói.
"Sư huynh, ta cũng không nhẫn tâm chĩa đao về phía ngươi, không bằng ngươi khải hoàn hồi triều đi." Trương Xảo Xảo cũng lau nước mắt ở khóe mắt mình.
Con ngươi của Phong Tình theo lời nói của Trương Xảo Xảo dần dần trầm xuống, "Như vậy xem ra, chúng ta không thể thương lượng rồi?"
Trương Xảo Xảo khó xử nhìn Phong Tình, trong mắt vẫn còn ánh nước lóe ra, "Sư huynh, ta phụ trách trấn thủ Hồng Thạch quan này, sao có thể không chiến mà hàng?"
Tiếng cười của Chu Chương từ phía sau Phong Tình truyền tới, Phong Tình quay đầu lại, tức tối nhìn Chu Chương. Chu Chương lạnh nhạt nhìn lại hắn, ẩn ẩn nói: "Phong tướng quân, mỹ nam kế của ngươi hình như không dùng được."
Phong Tình phẫn hận quay đầu, huơ huơ kim giản trong tay, hướng tường thành hô to: "Sư muội! Nếu ngươi không muốn khai thành hiến quan, vậy thì.... Chỉ có thể ra khỏi thành chiến với ta một trận thôi."
Trương Xảo Xảo ngẩn ngươi, sau đó đi xuống dưới thành.
Rất nhanh, Trương Xảo Xảo đã cưỡi ngựa từ trong thành đi ra. Cách gần nhìn Phong Tình, gương mặt Trương Xảo Xảo giống như có chút đỏ ửng, "Sư huynh, vì sao vận mệnh muốn trêu cợt chúng ta như thế, lại để chúng ta gặp lại nhau trên chiến trường như này?" Aiz, thật sự là tạo hóa trêu người.
Phong Tình nhìn nàng, trong đôi mắt đẹp cũng chan chứa tình cảm phong phú, "Sư muội, ta cũng không muốn động thủ với ngươi, lại càng không muốn nhìn đến các tướng sĩ hi sinh vô ích. Trận chiến hôm nay, nếu như ngươi thắng ta liền dẫn đại quân lui về thành Ký Châu; nếu như ta thắng, mong ngươi mở thành hiến quan, chúng ta cam đoan sẽ không thương hại dân chúng trong thành."
Trương Xảo Xảo nghĩ nghĩ, nếu chính mình ngay cả Phong Tình cũng không đánh lại được, cũng không thể thắng nổi mấy vị đại tướng quân sau lưng hắn. Đặc biệt là người cưỡi ngựa trắng kia, nếu nàng nhớ không nhầm thì kia chính là Vệ Anh Ngũ Hoàng tử nước Khương. Nghe nói hắn võ nghệ cao cường, giỏi văn giỏi võ, nếu như chống lại hắn, chính mình sợ là không có nửa phần thắng. Mà trong Hồng Thạch quan chỉ có nàng võ công tốt nhất, ngay cả nàng cũng bị đánh bại thì người khác càng thêm không phải đối thủ của hắn.
Càng nghĩ Trương Xảo Xảo càng cảm thấy trận chiến này của mình và Phong Tình, nếu nàng bị bại, không chỉ đả kích sĩ khí của chúng tướng sĩ, Hồng Thạch quan này phỏng chừng cũng thủ không được.
Tuy rằng Hồng Thạch quan lấy thành làm quan, vững như thành đồng, nhưng đối phương Đại tướng như mây, bọn họ đều là cao thủ lấy một địch vạn. Thêm vũ khí công thành của quân Ký Châu mười phần hoàn mỹ, nếu như phát động tấn công mạnh, công phá cửa ải cũng chỉ là vấn đề thời gian. Mà đến lúc đó, chắc chắn có vô số tướng sĩ chết, vậy còn không bằng mở thành hiến quan.
Vì thế Trương Xảo Xảo liền gật đầu đồng ý. "Được, ta đồng ý với ngươi, nếu ta bại bởi ngươi sẽ xin phụ thân mở thành hiến quan."
Phong Tình thấy nàng đồng ý rồi liền bày ra một tư thế nghênh địch, "Vậy thì mời sư muội ra chiêu trước."
Trương Xảo Xảo mấp máy khóe môi, giơ song đao trong tay lên rồi giục khoái mã chạy về phía Phong Tình. Vó ngựa đạp bụi đất tung bay trong không khí, tiếng kim loại 'leng leng' vang lên bên tai không dứt.
Trương Xảo Xảo khinh công và võ công trên ngựa đều rất tốt, Phong Tình thử nhiều lần cũng vẫn chưa thể đánh ngã Trương Xảo Xảo xuống ngựa. Nhưng nhìn ra được Trương Xảo Xảo vẫn luôn hạ thủ lưu tình với hắn, khi ra chiêu đều tránh bộ vị yếu hại.
Phong Tình con ngươi trầm xuống, chính mình nếu ngay cả sư muội đều đánh không lại vậy sau này cũng không còn mặt mũi nào lăn lội trong quân. Nhưng Trương Xảo Xảo này hàng năm ở đại mạc mang binh, không chỉ có một thân võ công tốt mà ngay cả khí lực cũng lớn thần kỳ, muốn thắng được nàng thật đúng không phải chuyện dễ dàng.
Chẳng lẽ, thật sự cầng phải nhờ đến sắc đẹp của mình để mê hoặc đối phương sao?
Phong Tướng quân rất là buồn rầu.
Mắt thấy Trương Xảo Xảo lại vung đao tới, Phong Tình ngửa ra đằng sau tránh thoát một kích này, sau đó hướng về phía Trương Xảo Xảo nháy mắt. Trương Xảo Xảo sửng sốt, song đao trong tay đã 'keng' một tiếng bị kim giản trong tay Phong Tình đánh bay ra ngoài.
Bất chấp đau đớn trong tay, kim giản trong tay Phong Tình đã mang theo gió khô ráp của đại mạc đánh đến, Trương Xảo Xảo linh hoạt đứng lên lưng ngựa, nhưng vừa ngồi lại xuống ngựa, kim giản trong tay Phong Tình lại đánh đến, Trương Xảo Xảo nhướng mày, xoay người xuống ngựa.
Phong Tình sau khi Trương Xảo Xảo nhảy xuống ngựa cũng theo sát phi thân xuống, chặn đường đi của Trương Xảo Xảo. Trương Xảo Xảo trong tay không có vũ khí giống như là lão hổ không có răng nanh, chỉ có thể né tránh. Phong Tình thừa thắng xông lên, rất nhanh đã chuyển kim giản về bên gáy Trương Xảo Xảo.
Khí lực một kích này của Phong Tình rất lớn, chỉ gió mà kim giản mang theo quét đến bên mặt Trương Xảo Xảo đã cảm thấy đau đớn. Nếu một kích này thật đánh đến, chính mình hẳn là phải chết không nghi ngờ.
Trương Xảo Xảo thở dài, nói với Phong Tình: "Ta thua, đa tạ sư huynh không giết."
...........
Mục tướng quân thật sự không nhìn được, "Thật sự là không biết xấu hổ." Vừa rồi hắn thấy rõ ràng là Phong Tình nháy mắt với Trương Xảo Xảo, dọa Trương Xảo Xảo sửng sốt hắn mới nhân cơ hội đánh bay song đao trong tay người ta. Bây giờ người ta ngược lại còn đến cảm tạ ơn không giết của hắn, thật đúng là không biết xấu hổ mà!
Chu Chương cũng nói: "Nếu Trương Xảo Xảo dùng hết toàn lực, Phong Tình sẽ không thắng dễ dàng như thế." Nói xong hắn lại cảm thấy không đúng, "Tuy rằng bây giờ hắn cũng thắng được không dễ."
Ngay cả sắc tướng cũng đã bán, hơn nữa người ta vô cùng có khả năng là bị hắn dọa.
Chính Phong Tình cũng cảm thấy bản thân thắng được có chút hèn, có điều, thắng chính là thắng thôi, chỉ cần kết quả tốt là được rồi. Vì thế hắn vui vẻ nhận lấy cảm tạ của Trương Xảo

«  Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 36: Viện quân đến. »

#3s #cungđấu #hệ #xuyênkhông

Mục lục

Chương 1. Vòng ngọc.

Chương 2. Mĩ nam ngủ.

Chương 3. Cầu tiến công chiếm đóng.

Chương 4. Bị từ hôn.

Chương 5. Luyện kỹ.

Chương 6. Lễ nạp thải.

Chương 7. Lòng thiếu nữ.

Chương 8. Đêm tân hôn.

Chương 9. Gặp mẫu hậu.

Chương 10. Mì dưa chua.

Chương 11. Ngự hoa viên.

Chương 12. Lần đầu so chiêu.

Chương 13. Cố nhân đến.

Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 15. Phạm Na Già.

Chương 16. Hồ ly tinh.

Chương 17. Trinh thám

Chương 18. Chọc cười.

Chương 19. Trường cưỡi ngựa.

Chương 20. Mị ha ha.

Chương 21. Độ thân mật.

Chương 22. Kỹ năng mới.

Chương 23. Cậng anh đào.

Chương 24. Tự gây nghiệt.

Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 26. Bình dấm chua.

Chương 27. Vại dấm.

Chương 28: Mơ giữa ban ngày.

Chương 29. Vệ Anh dạy dỗ.

Chương 30. Nướng thỏ hoang.

Chương 31. Thuộc tính mới

Chương 32. Vào trận.

Chương 33. Vui làm cha.

Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 35. Công phòng chiến.

Chương 36: Viện quân đến.

Chương 37: Hoa đào kiếp.

Chương 38. Không thành kế.

Chương 39: Thẩm vấn.

Chương 40: Nguy cơ giải trừ.

Chương 41: Rơi máu cún.

Chương 42: Thiếu nữ bệnh xinh đẹp.

Chương 43. Mưu phản.

Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 45: Hội Hoa đăng.

Chương 46: Đồng phục khống.

Chương 47: Cướp thiên lao.

Chương 48. Đăng cơ.

Chương 49. Trường hận ca.

Chương 50. Hạ mã uy.

Chương 51. Ta yêu chàng.

Chương 52. Xây dựng hậu cung.

Chương 53. Tội khi quân.

Chương 54

Chương 55. Tiến hóa thể.

Chương 56. Người áo đen.

Chương 57. Thuật ẩn thân.

Chương 58. Quá bất kính.

Chương 59. Cấp hạn chế.

Chương 60. Một ngọn lửa.

Chương 61. Từ quan đi.

Chương 62. Sờ sờ.

Chương 63. Phong cảnh đẹp.

Chương 64. Cáu gắt.

Chương 65. Mê hồn hương.

Chương 66. Ba tháng.

Chương 67. Tính trẻ con.

Chương 68. Yến hội cuối năm.

Chương 69. Thang Viên.

Chương 70: Sinh bánh bao.

Chương 71. Tức giận xét nhà.

Chương 72. Thuần thiên nhiên.

Chương 73. Canh ba ba.

Chương 74. Án giết người.

Chương 75. Ở trên.

Chương 76. Điên.

Chương 77. Đại kết cục.

Chương 78. Phiên ngoại 1.

Từ khóa tìm kiếm