Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Mẫu hậu Vệ Anh Giang thị là nữ nhi của Phiêu Kỵ đại tướng quân, đại ca Giang Nho là Hộ bộ thượng thư, cũng là quốc cữu đương triều. Bởi vì phụ mẫu qua đời từ khi hai người còn nhỏ, huynh muội Giang thị từ cữu cữu nuôi lớn.
Giang gia trong triều thế lực rắc rối khó gỡ, Giang thị còn ở trong sự nghiệp cung đấu tàn khốc trổ hết tài năng, thuận lợi lên làm Hoàng hậu, cũng đưa con trai mình lên vị Thái tử, có thể thấy được kỹ năng cung đấu mãn điểm, người chắn giết người, phật chắn giết Phật.
Không nói xa, ngay từ lần trước bà không chút do dự, quyết định nhanh chóng ban Phạm Na Già cho Vệ Anh, Ôn Ly có thể nhìn ra tâm cơ của Hoàng hậu có bao nhiêu thâm trầm.
Về phần một Hoàng hậu khôn khéo có khả năng như vậy, vì sao muốn lập con lớn nhất vừa nhìn qua đã thấy nhị thiếu làm Thái tử, dùng lời nói của Vệ Anh để miêu tả, đó là bởi vì Thái tử ngu ngốc thiếu mưu trí.
Đã lên làm một Hoàng đế bù nhìn thì không thể thiếu phẩm chất tốt đẹp.
Vì thế Ôn Ly hiểu ra, hóa ra Hoàng hậu đây là muốn chờ Hoàng đế băng hà, Thái tử đăng cơ, bản thân làm một vị Thái hậu ngửa tay là mây, úp tay là mưa! Quả đúng là tâm cơ thâm trầm!
Tuy rằng thời gian tiếp xúc với Hoàng hậu không nhiều lắm, nhưng Ôn Ly cũng nhìn ra được, Hoàng hậu ở giữa Thái tử và Vệ Anh, rõ ràng là thiên vị Thái tử. Mới đầu nàng còn cảm thấy Hoàng hậu bị mỡ heo che đầu, hiện tại xem ra, vẫn là bản thân mình ngây thơ.
Thật ra cẩn thận nghĩ lại, tuy rằng lúc trước Thái tử vẫn luôn có Vệ Anh phụ tá, để hắn nhìn qua chẳng ngu xuẩn như vậy. Nhưng nhi tử của mình nặng mấy cân mấy lạng, Hoàng hậu còn không biết sao?
Trên chuyện lập Vệ Tuyên làm Thái tử, Hoàng hậu chính là bảo mã lập công lao. Có điều Hoàng thượng đối chuyện này hẳn là không có khả năng không biết gì hết, bằng không sẽ chẳng không nói hai lời liền đồng ý cho Thái tử và Ôn Kỳ thành hôn.
Dùng thế lực của Ôn gia và Tần gia đến kiềm chế Giang gia, Hoàng thượng đây là đang đánh bàn tính nhỏ, chỉ tiếc ngàn tính vạn tính, tính sai Thái tử phi cũng là một nhị thiếu.
Theo tri tình nhân sĩ Vệ Anh lộ ra, Hoàng hậu có một chất nữ, tên là Giang Tâm Duyệt, người bộ dáng vô cùng xinh đẹp không nói, còn cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, là một tiểu thư khuê các danh xứng với thực. Hoàng hậu vốn là muốn gả nàng cho Thái tử, nhưng lại bị Ôn Kỳ đoạt trước một bước.
Mới đầu Hoàng hậu vì chuyện này rất là buồn bực, bởi vì bố cục của mình ở trong cung cứ như vậy bị phá rối. Chẳng qua sau lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Kỳ, Hoàng hậu cảm thấy nàng không đủ thành một mối họa, khổ tâm mới có thể ươm được một cây mầm tốt, cũng không cần phải sử dụng đến nữa.
Thẳng đến khi Vệ Anh dâng cho Hoàng thượng một quyển tấu chương xin đến biên quan.
Hoàng hậu bắt đầu cảnh giác, con thứ hai này, dường như lại có chút xu thế tro tàn lại cháy. Vì thế lúc này gốc cây mầm Giang Tâm Duyệt cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông này, rốt cục có đất dựng võ.
Lúc này, nàng đang đứng trước cửa lớn phủ Khánh vương.
Ý của Hoàng hậu là, vị trí Thái tử này, Vệ Tuyên sợ là ngồi không vững. Bên phía con thứ hai, phải có người kiềm chế mới được, cái này gọi là phòng ngừa chu đáo.
Giang Tâm Nguyệt biết rõ Hoàng hậu đối mình dụng tâm lương khổ, cho nên dồn hết tinh lực cả đời mình lên việc câu dẫn nhi tử của cô cô mình.
Lúc đó Vệ Anh và Ôn Ly đang ngồi trong đình ở hoa viên hóng mát chơi cờ.
Ôn Ly hồi nhỏ đi theo ông ngoại học được một ít da lông, đối cờ vây chỉ hiểu biết sơ qua một hai, bình thường cũng không có một người nào có thể đánh cờ cùng nàng, tài đánh cờ đương nhiên là không thể so sánh với Vệ Anh. Cho nên mỗi một buổi sáng, đều là Vệ Anh ở trên bàn cờ đại sát tứ phương, giết Ôn Ly không còn một chút nhuệ khí nào.
Hạ quân cờ cuối cùng xuống bàn cờ, khóe miệng Vệ Anh dần nổi lên một độ cong nhè nhẹ, "Ly Nhi, nàng đã thua bảy bàn, xem ra.... Đêm nay chúng ta có thể bảy lần rồi. "
Ôn Ly: "....."
Nàng cảm thấy đầu mình nhất định là bị nước vào mới chạy đến bồi Vệ Anh chơi cờ, hơn nữa, nàng cũng không đồng ý cái đánh cuộc không liêm sỉ kia của Vệ Anh!
Nhiệt tình với cờ vây của Ôn Ly triệt để táng thân như thế.
Một thị vệ chạy chậm đến, ở bên tai Lý tổng quản nói nhỏ gì đó, ngũ quan bằng phẳng của Lý tổng quản lập tức vặn vẹo vào chung một chỗ.
Lần trước chuyện của Dụ thân vương đã có đả kích không nhỏ đối Lý tổng quản, ngược lại thành vết xe đổ của chúng hạ nhân trong vương phủ. Khi Vương gia và Vương phi ở chung một chỗ, trong phủ từ trên xuống dưới không một ai dám quấy rầy.
Lý tổng quản ở bên cạnh do do dự dự nửa ngày, trước sau đều không dám đánh bạo đi lên quấy rầy nhã hứng của Vương gia.
Vệ Anh dùng khóe mắt liếc hắn một cái, cuối cùng lên tiếng, "Chuyện gì?"
Lý tổng quản trong lòng cầu xin các Bồ Tát, khúm núm mở miệng, "Giang, Giang Tam tiểu thư ở ngoài cầu kiến."
Tay Vệ Anh đang cầm quân cờ bỗng dưng bị cứng lại, trên mặt không có biểu cảm dư thừa, nhưng Lý tổng quản vẫn cảm thấy trong không khí đột nhiên có thêm sát khí đập vào mặt, chấn động tim gan ông cũng run lên.
"Hay, hay là để nô tài nói Vương gia đang bận, hôm nay không gặp khách?" Lý tổng quản dè dặt cẩn trọng thử hỏi.
Ôn Ly giả bộ như đang nghiên cứu ván cờ, thật ra trong lòng đang thầm nghĩ, Giang Tam tiểu thư? Chẳng lẽ chính là Giang Tâm Duyệt mấy hôm trước Vệ Anh nói cho nàng nghe.
Nếu thật sự là nàng ấy, vậy thì lai giả bất thiện (người đến không tốt).
"Cho nàng vào đi." Ôn Ly bên này còn chưa sắp xếp xong suy nghĩ, bên kia Vệ Anh đã đồng ý.
Ôn Ly ngẩng đầu, con ngươi trợn tròn. Vệ Anh thấy bộ dáng này của nàng, buồn cười, "Ly Nhi, lại dấm chua rồi hả?"
Ôn Ly bị hắn nói gò má đỏ bừng, mạnh áp chế cảm giác chua xót khó hiểu trong lòng xuống, cúi đầu không nói chuyện. Vệ Anh thấy nàng cúi đầu, khóe môi hơi vểnh càng thêm dương cao.
Hồng Nhị ở bên cạnh hầu hạ trong lòng liên tục nguýt Vệ Anh. Cũng không biết là ai ngay cả dấm chua của Tam Hoàng cũng ăn, còn dám nói tiểu thư nhà nàng?
Hồng Nhị hắng giọng, đi lên phía trước nói với Ôn Ly, "Tiểu thư, Vương gia đã có khách, hay là chúng ta về trước đi. Phong tướng quân đã hẹn mấy lần, cô xem hôm nay thời tiết tốt như vậy, hay là chiều nay chúng ta đi tìm Phong tướng quân đi."
Ánh mắt Vệ Anh lập tức trở nên sắc bén, "Phong Tình?"
Hồng Nhị bị ánh mắt như dao của hắn hung hăng khoét mấy cái, theo bản năng run rẩy. Nhưng vì để giữ gìn hình tượng cho tiểu thư nhà mình, củng cố địa vị của tiểu thư, Hồng Nhị vẫn thật dũng cảm nói: "Đúng vậy, Phong tướng quân đã đến nhiều lần rồi."
"Nhiều lần rồi?" Lạnh lẽo trên mặt Vệ Anh dần khuếch đến trong mắt, "Hắn đến thế nào? Sao không thấy ai thông báo?"
"Hồi vương gia, nô tì cũng không biết, có điều lúc Phong tướng quân đi, hình như là trèo tường đi ra ngoài." Hồng Nhị vẻ mặt rất vô tội.
Vệ Anh trong lòng cười lạnh mấy tiếng, Phong Tình thật là quá tốt, ngay cả tường của vương phủ cũng dám trèo.
Ánh mắt lạnh lùng đảo qua hộ viện đang đứng yên như tượng bên ngoài đình, Liễu hộ viện cảm giác như có gió thu cuốn hết lá vàng ập đến.
"Liễu hộ viện, ngươi không có gì muốn nói à?" Vệ Anh nhìn bàn cờ trước mặt, cũng là đang hỏi Liễu hộ viện ở bên ngoài đình.
Ta không có đâu Vương gia!

«  Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 27. Vại dấm. »

#3s #cungđấu #hệ #xuyênkhông

Mục lục

Chương 1. Vòng ngọc.

Chương 2. Mĩ nam ngủ.

Chương 3. Cầu tiến công chiếm đóng.

Chương 4. Bị từ hôn.

Chương 5. Luyện kỹ.

Chương 6. Lễ nạp thải.

Chương 7. Lòng thiếu nữ.

Chương 8. Đêm tân hôn.

Chương 9. Gặp mẫu hậu.

Chương 10. Mì dưa chua.

Chương 11. Ngự hoa viên.

Chương 12. Lần đầu so chiêu.

Chương 13. Cố nhân đến.

Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 15. Phạm Na Già.

Chương 16. Hồ ly tinh.

Chương 17. Trinh thám

Chương 18. Chọc cười.

Chương 19. Trường cưỡi ngựa.

Chương 20. Mị ha ha.

Chương 21. Độ thân mật.

Chương 22. Kỹ năng mới.

Chương 23. Cậng anh đào.

Chương 24. Tự gây nghiệt.

Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 26. Bình dấm chua.

Chương 27. Vại dấm.

Chương 28: Mơ giữa ban ngày.

Chương 29. Vệ Anh dạy dỗ.

Chương 30. Nướng thỏ hoang.

Chương 31. Thuộc tính mới

Chương 32. Vào trận.

Chương 33. Vui làm cha.

Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 35. Công phòng chiến.

Chương 36: Viện quân đến.

Chương 37: Hoa đào kiếp.

Chương 38. Không thành kế.

Chương 39: Thẩm vấn.

Chương 40: Nguy cơ giải trừ.

Chương 41: Rơi máu cún.

Chương 42: Thiếu nữ bệnh xinh đẹp.

Chương 43. Mưu phản.

Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 45: Hội Hoa đăng.

Chương 46: Đồng phục khống.

Chương 47: Cướp thiên lao.

Chương 48. Đăng cơ.

Chương 49. Trường hận ca.

Chương 50. Hạ mã uy.

Chương 51. Ta yêu chàng.

Chương 52. Xây dựng hậu cung.

Chương 53. Tội khi quân.

Chương 54

Chương 55. Tiến hóa thể.

Chương 56. Người áo đen.

Chương 57. Thuật ẩn thân.

Chương 58. Quá bất kính.

Chương 59. Cấp hạn chế.

Chương 60. Một ngọn lửa.

Chương 61. Từ quan đi.

Chương 62. Sờ sờ.

Chương 63. Phong cảnh đẹp.

Chương 64. Cáu gắt.

Chương 65. Mê hồn hương.

Chương 66. Ba tháng.

Chương 67. Tính trẻ con.

Chương 68. Yến hội cuối năm.

Chương 69. Thang Viên.

Chương 70: Sinh bánh bao.

Chương 71. Tức giận xét nhà.

Chương 72. Thuần thiên nhiên.

Chương 73. Canh ba ba.

Chương 74. Án giết người.

Chương 75. Ở trên.

Chương 76. Điên.

Chương 77. Đại kết cục.

Chương 78. Phiên ngoại 1.

Từ khóa tìm kiếm