Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Ngược lại với sục sôi trong lòng, biểu cảm trên mặt nàng vô cùng lạnh nhạt.
Ánh mắt nàng không dấu vết đảo qua đám người, muốn nhìn xem có người nào lộ ra sơ hở không, có điều xem ra tất cả mọi người đều giống nàng, đều là người có kỹ thuật diễn giỏi.
Tuy rằng trên gương mặt tinh xảo tràn đầy kinh ngạc, nhưng đều là kinh ngạc về lời nói và hành động của Hồ cơ, chứ không phải kinh ngạc về viêc nàng ấy mở miệng nói tiếng anh.
"Hoàng thượng, Hoàng hậu xin thứ tội!" Quan nội thị nôn nóng sốt ruột chạy vọt vào, quỳ gối trên đất, "Phạm Na Già là nữ tử Dị tộc, không hiểu nhiều lắm về văn hóa Trung Nguyên, đường đột Khánh vương, xin Hoàng thượng và Khánh vương không trách tội!"
Lông mi Ôn Ly run rẩy, cảm thấy câu 'đường đột Khánh vương' kia rất có ý vị sâu xa.
Phạm Na Già cũng buông tha cho ý niệm tiếp tục đùa giỡn Khánh vương, quỳ xuống đất theo quan Nội thị, "Thật xin lỗi."
Hoàng thượng nào lỡ trách tội đại mỹ nhân, vội khoát tay nói: "Không ngại, hãy bình thân."
"Tạ Hoàng thượng." Quan nội thị và Phạm Na Già đứng lên, Hoàng thượng đánh giá Phạm Na Già vài lần, cảm thấy hứng thú hỏi: "Không biết ngươi vừa nói... Bắc tị, là có ý gì?"
Trái tim quan Nội thị lại run rẩy, "Hồi Hoàng thượng, chắc là ngôn ngữ Hồ tộc của các nàng."
Ôn Ly: "....."
Cho ngươi bắt nạt Hoàng thượng nghe không hiểu tiếng anh!
Bất đắc dĩ là Hoàng thượng thật sự nghe không hiểu tiếng anh, còn bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu: "Thì ra là thế."
Quan nội thị vội cười trừ lui xuống, Hoàng thượng ý bảo tiếp tục biểu diễn, trận khôi hài này cứ vậy mà trôi qua. Trong điện tấu lên khúc nhạc vui vẻ, Phạm Na Già cũng theo âm nhạc bắt đầu nhảy múa.
Xem thân thể mềm mại như linh xà, bày ra các loại độ cong xinh đẹp, mọi người cũng dần dần chìm đắm trong kỹ thuật nhảy tinh mỹ của Phạm Na Già. Đặc biệt là tiếng lục lạc giòn vang phát ra theo nhất cử nhất động của nàng, càng giống như có thể nhiếp hồn đoạt phách, làm ánh mắt mọi người cũng nhịn không được mà dính lên người nàng.
Một khúc kết thúc, Phạm Na Già xoay người thi lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu. Lúc này Hoàng thượng mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng vỗ tay lên, mọi người dưới sự lôi kéo của Hoàng thượng cũng vỗ tay theo.
Hoàng hậu liếc Hoàng thượng đang si mê nhìn chằm chằm vào Phạm Na Già một cái, sau đó ánh mắt dừng lên trên người Phạm Na Già đang ở trước điện, "Ngươi gọi Phạm Na Già?"
Phạm Na Già đặt bàn tay năm ngón thon dài lên trên ngực, hơi thi lễ với Hoàng Hậu, "Đúng vậy."
Hoàng hậu gật gật đầu, "Ngươi năm nay bao tuổi rồi?"
Phạm Na Già nói: "17."
Hoàng hậu lại gật gật đầu, "Bản cung thấy ngươi và Khánh vương có chút hợp ý, nên sẽ ban ngươi cho Khánh vương."
Ôn Ly: "....."
Hoàng hậu à, ánh mắt nào của ngài nhìn thấy bọn họ hợp ý vậy! Rõ ràng là con yêu nghiệt kia đơn phương đùa giỡn con của ngài mà! Đừng cho là ta không biết ngài là không muốn để nàng ấy đi lên giường của lão công mình!
#Hoàng hậu, người cẩn thận nhất hậu cung.#
"Mẫu hậu, việc này chỉ sợ không ổn." Vệ Anh nhìn về phía Hoàng hậu, vẻ mặt nhìn qua có chút khó xử. Hoàng hậu nhìn hắn một cái, hỏi: "Có gì không ổn?"
Vệ Anh nói: "Nhi thần đã có Vương phi rồi."
Nghe hắn nói như vậy, Hoàng hậu mỉm cười, "Bản cung chỉ nói ban nàng cho con, về phần nàng đến Khánh vương phủ con, con muốn để nàng làm nô tì cũng được, lập làm tiểu thiếp cũng tốt, toàn bộ dựa vào con thích. Còn nữa, Vương gia nào không phải tam thê tứ thiếp, chẳng lẽ Khánh vương phi không cho con nạp thiếp?"
Ôn Ly: "....."
#Lăn đi, ngưu bảo bảo."
Cảm thấy ánh mắt lợi hại của Hoàng hậu vẫn dừng lại trên người mình, Ôn Ly từ chỗ ngồi đứng dậy, cúi người thi lễ với Hoàng hậu, "Con dâu không dám."
Hoàng hậu hài lòng gật gật đầu, Vệ Anh quay đầu nhìn Hoàng thượng.
Hoàng thượng cũng rất đau lòng. Ông cũng luyến tiếc con vịt đến miệng cứ vậy mà bay mất, nhưng hôm nay là sinh nhật của Hoàng hậu, nếu Hoàng hậu đã mở miệng, ông cũng không thể phiết mặt mũi bà trước mặt nhiều người như vậy. Ho khan một tiếng, Hoàng thượng liền mở miệng vàng nói: "Theo lời Hoàng hậu đi."
"Ya, good!" Đôi mắt Phạm Na Già không che dấu được kinh hỉ, thật sâu cúi người với người đang ngồi trên ghế trên, "Tạ Hoàng thượng, tạ Hoàng hậu."
Có phải người này cho rằng tất cả mọi người chơi đều nghe không hiểu tiếng anh không vậy!
Vệ Anh cau mày, cuối cùng chỉ có thể lĩnh chỉ tạ ơn.
Tiệc tối sau đó Ôn Ly cũng không còn khẩu vị, cơm ăn được một nửa thì Vệ Anh mượn cớ rời khỏi, không quá bao lâu, Trình Lương đệ cũng rời khỏi chỗ ngồi đi ra khỏi Điện.
Ôn Ly chớp chớp con mắt, cảm thấy càng không đói bụng.
Phạm Na Già rất nhanh đã bị đóng gói đưa đến phủ Khánh vương. Người trong vương phủ thấy Vương gia của bọn họ vào cung tham dự yến tiệc lại mang về một Hồ cơ xinh đẹp, tất cả đều sôi trào. Lý tổng quản vội thu dọn Thúy Phong các để Phạm Na Già ở.
Hồng Nhị biết Phạm Na Già ở lại Thúy Phong các thì đi trước làm gương chạy tới, bảo là muốn canh giữ ở bên ngoài. Nếu đêm nay Khánh vương mà đến Thúy Phong các, thì nàng sẽ một tát tát chết tiểu yêu tinh kia.
Sau khi Ôn Ly từ trong cung trở về tâm trạng vẫn luôn sa sút, vừa nghĩ khả năng Phạm Na Già là người chơi rất lớn, một bên lại nghĩ không biết hôm nay Khánh vương có đi Thúy Phong các hay không.
Ôn Ly rầu rĩ, dựa người vào cửa sổ, mơ mơ màng màng ngủ mất. Nửa đêm giữa giấc ngủ mơ màng, cảm giác có người ôm lấy mình, còn nhẹ tay nhẹ chân đặt nàng lên trên giường. Kèm theo đó là chút cảm giác ẩm ướt nhột nhột, giống như bị gì đó liếm vậy.
"Đừng nháo, Tam Hoàng." Ôn Ly lẩm bẩm một câu, gì đó trên mặt dừng lại, sau đó liền thật sự không náo loạn.
Ngày hôm sau, Ôn Ly là bị tiếng chim hót ríu rít trên cây đánh thức.
Thấy Hồng Nhị đứng bên giường cười đến tiên diễm, Ôn Ly có chút không rõ hỏi, "Chuyện gì vậy?"
Hồng Nhị dịch lại gần Ôn Ly, nhỏ giọng nói: "Tiểu thư, cô yên tâm. Tối qua Vương gia không đi chỗ con hồ ly tinh kia, ngài ấy ngủ ở phòng ngoài một đêm, vừa mới đi."
Ôn Ly ngẩn người, nói như vậy, đêm qua người ôm mình lên giường là Vệ Anh?
Giúp Ôn Ly rửa mặt chải đầu xong, Hồng Nhị thấy Lục La bưng bữa sáng vào thì ngay lập tức lại chạy đến Thúy Phong các, tiếp tục giám thị Phạm Na Già.
Ôn Ly rảnh rỗi nhàm chán, bước ra ngoài sân ngồi dựa người vào ghế quý phi, nghĩ một số chuyện. Tối hôm qua trên cung yến, Ôn Ly tin rằng ở đó nhất định không chỉ có một mình nàng là người chơi. Như vậy tối qua Phạm Na Già hành động như vậy, rốt cuộc nàng ấy thật sự là như vậy, hay là nàng ấy đang câu cá?
Nhưng là, dùng chính mình làm mồi câu, phiêu lưu có phải quá lớn hay không? Vẫn là nói, có người muốn dùng Phạm Na Già để câu cá?
Ôn Ly cau mày, nếu Phạm Na Già chết ở phủ Khánh vương, như vậy người đầu tiên bị tình nghi chính là mình, đến lúc đó chỉ sợ chính mình sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Phải làm thế nào mới có thể vừa không lộ mình, lại có thể trừ bỏ Phạm Na Già đây?
Ôn Ly còn đang buồn rầu, chợt nghe Tam Hoàng dưới chân mình không ngừng sủa 'gâu gâu'. Ôm Tam Hoàng trên mặt đất lên, Ôn Ly đột nhiên nhớ tới, tối qua có phải Tam Hoàng chạy đến trong phòng mình hay không?
"Ôn cô nương!" Thanh âm bất thình lình ngắt dòng suy

«  Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 16. Hồ ly tinh. »

#3s #cungđấu #hệ #xuyênkhông

Mục lục

Chương 1. Vòng ngọc.

Chương 2. Mĩ nam ngủ.

Chương 3. Cầu tiến công chiếm đóng.

Chương 4. Bị từ hôn.

Chương 5. Luyện kỹ.

Chương 6. Lễ nạp thải.

Chương 7. Lòng thiếu nữ.

Chương 8. Đêm tân hôn.

Chương 9. Gặp mẫu hậu.

Chương 10. Mì dưa chua.

Chương 11. Ngự hoa viên.

Chương 12. Lần đầu so chiêu.

Chương 13. Cố nhân đến.

Chương 14. Tiệc sinh nhật.

Chương 15. Phạm Na Già.

Chương 16. Hồ ly tinh.

Chương 17. Trinh thám

Chương 18. Chọc cười.

Chương 19. Trường cưỡi ngựa.

Chương 20. Mị ha ha.

Chương 21. Độ thân mật.

Chương 22. Kỹ năng mới.

Chương 23. Cậng anh đào.

Chương 24. Tự gây nghiệt.

Chương 25. Phiên ngoại nhỏ.

Chương 26. Bình dấm chua.

Chương 27. Vại dấm.

Chương 28: Mơ giữa ban ngày.

Chương 29. Vệ Anh dạy dỗ.

Chương 30. Nướng thỏ hoang.

Chương 31. Thuộc tính mới

Chương 32. Vào trận.

Chương 33. Vui làm cha.

Chương 34. Mỹ nam kế.

Chương 35. Công phòng chiến.

Chương 36: Viện quân đến.

Chương 37: Hoa đào kiếp.

Chương 38. Không thành kế.

Chương 39: Thẩm vấn.

Chương 40: Nguy cơ giải trừ.

Chương 41: Rơi máu cún.

Chương 42: Thiếu nữ bệnh xinh đẹp.

Chương 43. Mưu phản.

Chương 44: Vệ cầm thú.

Chương 45: Hội Hoa đăng.

Chương 46: Đồng phục khống.

Chương 47: Cướp thiên lao.

Chương 48. Đăng cơ.

Chương 49. Trường hận ca.

Chương 50. Hạ mã uy.

Chương 51. Ta yêu chàng.

Chương 52. Xây dựng hậu cung.

Chương 53. Tội khi quân.

Chương 54

Chương 55. Tiến hóa thể.

Chương 56. Người áo đen.

Chương 57. Thuật ẩn thân.

Chương 58. Quá bất kính.

Chương 59. Cấp hạn chế.

Chương 60. Một ngọn lửa.

Chương 61. Từ quan đi.

Chương 62. Sờ sờ.

Chương 63. Phong cảnh đẹp.

Chương 64. Cáu gắt.

Chương 65. Mê hồn hương.

Chương 66. Ba tháng.

Chương 67. Tính trẻ con.

Chương 68. Yến hội cuối năm.

Chương 69. Thang Viên.

Chương 70: Sinh bánh bao.

Chương 71. Tức giận xét nhà.

Chương 72. Thuần thiên nhiên.

Chương 73. Canh ba ba.

Chương 74. Án giết người.

Chương 75. Ở trên.

Chương 76. Điên.

Chương 77. Đại kết cục.

Chương 78. Phiên ngoại 1.

Từ khóa tìm kiếm