Đọc Truyện theo thể loại
-"Dám!"
-" Tôi bảo cậu.."
-" ngu ngốc, ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, cậu nói cậu thương em gái cậu, vậy tại sao cậu suốt tụ tậm quán bar để em ấy đi tìm? Cậu bảo cậu thương em cậu, vậy tại sao lúc em ấy khuyên cậu bỏ thuốc là, cậu lại ...đánh em ấy, cậu nói cậu thương em gái cậu hả, vậy...tại sao lại còn cá độ, lại đánh bài, lại đua xe, để em ấy chạy đến cầu cứu tôi?! Cậu bảo lúc em ấy gặp tại nạn, em ấy gọi cho tôi hả, à, phải rồi đấy, là vì không gọi được cho cậu, là vì lúc đó chắc cậu đang tụ tập rượu chè, đang đánh bài đâu đó phải không?"


-"..." Quân im lặng, tôi thấy tay hắn bắt đầu run lên.
-"Sao, nhớ lại đi, tôi nói đúng quá hả? cậu thay đổi quá nhiều, cậu làm tôi quá thất vọng! Có biết em gái cậu nhắn tin gì cho tôi không, đọc đi này, em ấy bảo nhờ tôi khuyên can cậu bỏ thuốc lá; đọc đi này, em ấy bảo tôi xin thầy giáo đừng đình chỉ học cậu; đọc đi, đây nữa, đây nữa, tất cả, tôi chưa từng xóa một tin nhắn nào! Một thằng đàn ông không có chí tiến thủ, một thằng anh trai, không có một chút trách nhiệm nào như cậu, một người suốt ngày để người thân phiền lòng như cậu, không xứng lên tiếng chỉ trích tôi!" 
Đấy! 
Thực sự là một Lâm Vũ Minh tức giận! 
Tôi đã nói gì nào, rằng anh trai tôi, lúc bình thường rất hiền phải không, phải, rất rất hiền, nhưng khi tức giận, tôi đảm bảo, lão sẽ không sợ bố con thằng nào hết! Thật sự những lúc này, rất đáng sợ! Thậm chí là tôi, ngồi tù mông ở tít đằng này vẫn chịu ảnh hưởng trực tiếp từ luồng khí lạnh đó!
Nhưng Lâm Vũ Minh sai rồi! 
Lão quên rằng lão vừa chính thức...chọc điên, một ...kẻ điên. 
Quân bỗng chốc trở nên yên lặng, bàn tay hắn run lẩy bẩy, rồi, hắn ép Lâm Vũ MInh vào tường, như một con thú hoang trở nên điên loạn, hắn gào lên:
-"Mày bịa đặt, mày bịa đặt, tao không tin, tao không tin đâu, thằng khốn nạn, tất cả là tại mày, là mày ép tao trở nên như vậy, là mày ép tao!
Hắn lao tới, không chút nương tay đánh Lâm Vũ Minh, còn lão, vì bất ngờ nên không kịp phản kháng, một cú đấm ngay vào bên má, mạnh đến nỗi, làm lão ngã ra sàn nhà.  
Xót! 
Xót thực sự! 
Tôi không rõ chuyện gì, cũng không cần biết ai đúng ai sai, nhưng nhìn thấy Lâm Vũ Minh bị đánh như vậy, trong lòng vẫn xót xa khó chịu cùng cực. 
Tôi đột nhiên phát hiện ra, vừa rồi, Lâm Vũ Minh vừa nói vừa lùi người về sau. Có ngu đến mấy thì tôi cũng thừa biết, là lão cố tình lừa Quân tránh xa tôi.
Nhưng lão quên hắn không phải người bình thường hay sao?
Lâm Vũ Minh chống tay đứng dậy một lần, là hắn đánh một lần. Hắn điên! Tôi không quan tâm, nhưng mà cả Lâm Vũ Minh cũng điên theo hắn sao, sao lại đứng đần mặt ra cho hắn đánh như một thằng ngốc vậy? 
-"Thằng khốn nạn, tất cả là tại mày!"
-"Mày hại chết em gái tao!"
-"Tao phải đánh chết mày!"
-"Chết đi! Chết đi!"
-"...."
Mỗi lần hắn nói là mỗi lần hắn thẳng tay đánh lão. Tôi gào lên, khóc nức nở, lão không xót bản thân, nhưng tôi xót, tôi không cho ai cái quyền ngược đãi lão. 
-"Lâm Vũ Minh khùng, sao anh không đánh lại. Ngốc! mau đứng dậy cho em!" 
-"Nấm! Nhắm mắt lại đi em, đừng nhìn những thứ này!" 
Lâm Vũ Minh quẹt vết máu trên khóe miệng, nói với lại phía tôi. 
-"Không được, hắn điên rồi, anh còn không tránh đi!!" 


Lâm Vũ Minh bừng tỉnh, lão quẹt máu trên khéo miệng, rồi mạnh mẽ quật ngã được Quân.
 Thật sự, tôi hình như lo thừa thãi rồi, Lâm Vũ Minh rất khỏe, khỏe hơn tôi tưởng nhiều, đằng sau cái dáng vẻ hiền lành và luôn nhún nhường đó, tôi không ngờ được lúc đánh nhau, Lâm Vũ Minh cũng kinh khủng vậy. QUả là cái đai đen võ taekwondo treo ở trong tủ quần áo không chỉ là vật trưng bày, cũng từng nghe chúng nó đồn rằng :"Anh trai mày trông hiền vậy chứ đánh nhau giỏi lắm đấy!" Nhưng cũng chỉ là nghe nói thôi. Từ bé đến lớn, Lâm Vũ Minh chưa từng, nhấn mạnh lại là, chưa từng một lần nào, đánh nhau trước mặt tôi.
Lão đương nhiên không thích tôi thấy mấy cảnh bạo lực rồi!
Vậy nên, như một lẽ đương nhiên, tôi cứ tự cho rằng "anh trai" mình rất hiền và dễ bắt nạt, dù ở nhà nhiều lúc điên lão, tôi có cắn, có cấu, có hành hạ kiểu gì lão vẫn cứ im im chịu trận. Thật sự, nếu cho thời gian quay trở lại, tôi thề, tôi sẽ không dám chọc điên lão, không dám chơi đười ươi, cũng không dám manh động hành hạ, bơm đểu lão nữa!
Nhìn kia, tên Quân cao thế, khỏe thế, mà còn bị lão túm cổ không cựa quạy nổi. Cỡ tôi thì...
Thôi bỏ đi!
Lâm Vũ Minh hình như dồn nén đã lâu, lão hỏi lại Quân bằng cái giọng rất lạnh lùng:
-"Cậu đánh tôi chán chưa?"
-"Bỏ tao ra!"-Quân dãy dụa.
-"Chán rồi phải không?"
-"..."
-"Vậy đến lượt tôi!"
!!!!!
Trời đất quỷ thần, ông bà nội ông bà ngoại ơi!
Trần đời, chưa thấy ai giống lão, đánh nhau còn lịch sự xin phép nữa.
-"Nấm! Anh xin lỗi, bắt em phải nhìn mấy cái này!" –Lão ngoảnh lại nhìn tôi, ánh mắt đầy cùng quẫn.
Tôi còn đang ngơ ngác như con cá thác lác thì đã thấy lão Quân bị Lâm Vũ Minh trả đòn.
Một âm thanh đầy bạo lực vang lên!
-"Cái này là vì em gái cậu, cậu không xứng đáng với sự hi sinh của con bé, cậu chưa từng hỏi con bé muốn gì, cần gì, cậu chỉ cho con bé những tháng ngày lo lắng thôi, thậm chí đến lúc chết vẫn còn phải bận lòng cậu!"
-"...." Quân vùng vẫy, điên loạn thoát ra nhưng không sao thoát ra được.
Lại một âm thanh bạo lực vang lên.
-"Cái này là vì bố mẹ cậu! Cậu bỏ học, hút thuốc, chơi bơi, đánh nhau, có biết bố mẹ cậu đã lên gặp hiệu trưởng bao nhiêu lần rồi không?"
-"Tao không biết! Tao không cần biết, bọn họ chỉ biết áp lực cho tao, bọn họ chỉ biết đem tao ra so sánh với người khác!" Quân gào lên!
"Bộp!!!"
Lâm Vũ Minh vẫn không nương tay, âm thanh mạnh mẽ đó lại một lần nữa vang lên.
-"Vẫn...Bảo thủ! Vẫn ...Ngu ngốc!" Lão nhấn giọng:
"Cái này là vì Giang!"
-"Mẹ kiếp, tao nhổ! Mày đừng nhắc tên con đó trước mặt tao!"
-"Đừng nhắc?? Tôi phải nhắc cho cậu nhớ! Vì ai mà Giang khủng hoảng tinh thần, vì ai mà cô ấy sợ không dám đến trường, vì ai mà suýt nữa...danh dự của một người con gái bị mất, là vì cậu, một thằng như cậu, có phải là...quá cặn bã rồi không?"
....
Đột nhiên Lâm Vũ Minh ngừng lại, bàn tay siết chặt, đôi vai lão run lên. Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì Quân đã bị đánh ngã giữa nền nhà. Lâm Vũ Minh lớn tiếng:
-"Cái này là vì ...Nấm!"
Lâm Vũ Minh phẫn nộ hét lên:
"Tại sao cậu dám động vào Nấm của tôi??"
Nấm của tôi!
Nấm của tôi!
Nấm của tôi!
Nấm của tôi!
...
Hừm! Lâm Vũ Minh có cần...nói vậy không chứ, lão không biết tôi đã đỏ bừng mặt ở đằng kia rồi.
Quân thì hoàn toàn ngã gục sau đó, hắn nằm thở yếu ớt trên nền đất, miệng vẫn không ngừng oán than.
-"Tôi thua! Haha..ugh...tôi thua cậu!"
Đối với Quân! Tôi thực thương nhiều hơn trách, có phải hắn suy cho cùng cũng là một nạn nhân của sự ích kỉ hơn thua vớ vẩn hay không?
**
Lâm Vũ Minh sau một hồi giông bão thì rốt cuộc cũng loạng choạng bước về phía tôi, rõ ràng vừa rồi oai hùng bao nhiêu thì bây giờ, trông lão mệt mỏi bấy nhiêu,lão chạy đến bên tôi, giọng lão nghẹn nghẹn ở cổ họng:
-"Anh xin lỗi!"
-"Ngốc! Mau thả em ra, ở đó mà xin lỗi! Đau tay lắm rồi này!"
-"Anh xin lỗi, Đau lắm hả?!"
Cả thân hình cao cao đó như muốn dựa vào

«  Chương 15: Căng thẳng!

#anh #của #nam #trại

Mục lục

chương 1: Tôi là Nấm lùn di động

chương 2: anh em tôi ôm, 2 con người, 2 số phận

chương 3: Lâm Vũ Minh...em ghét anh!

chương 4: Lâm Vũ Minh...anh dám bán đứng em?

Chương 5: Nấm báo thù

Chương 6: Anh trai tôi...dỗi

Chương 7: Lâm Vũ Minh... anh ghen à?

Chương 8: Nấm ơi...anh sợ!

Chương 9: Lâm Vũ Minh...anh sao vậy?

Chương 10: Vũ Minh... bố mẹ có chuyện muốn nói với con

chương 11: Con mặc kệ...con không đi đâu hết...con ở đây với Nấm

Chương 12: Nấm...đến cả em cũng không cần anh sao?

chương 13: Anh Vũ Minh...có phải là sẽ chết không?

chương 14: Nhật kí của Lâm Vũ Minh

chương 15: Lâm Vũ Minh...em sẽ không cho anh đi đâu nữa!

Chương 16: Lâm Vũ Minh...anh yêu em thật đấy à?

Chương 17: Lâm Vũ Minh...nhớ cho kĩ, em là Nấm, tuyệt đối không được quên em!!!

Chương 18: Lâm Vũ Minh với 10 vạn câu hỏi vì sao của Nấm!

Chương 19: Lâm Vũ Minh...anh mau dậy đi lại nhé, Nấm chờ không nổi nữa rồi!

Chương 20: Cô bé này....em là ai?

Chương 21: Lâm Vũ Minh...anh ghét em lắm à?

Chương 22: Nấm thích thằng đó như vậy à?

Chương 23: Lâm Vũ Minh... anh bị...Gay thật à?

Chương 24: Anh Vũ Minh...cuối cùng cũng được gặp lại anh!

Chương 25: Na Anh ngoan như vậy...hay là sau này gả cho Vũ Minh nhà bác đi!

Chương 26: Nấm...ghen

Chương 27: Anh không đi nữa, Nấm không đi, anh cũng không đi!

Chương 28: Na Anh...em qua phòng anh mà ngủ này!

Chương 29: Một đêm ngủ cùng Lâm Vũ Minh

Chương 30:Lâm Vũ Minh là của tôi!

Chương 31: Lâm Vũ Minh...anh chưa thấy những thứ không nên thấy chứ?

Chương 32: Vậy...Nấm về với anh Nin đi!

Chương 33: Mai Hương em ...ghen đấy hả?

Chương 34: Mai Hương, nói yêu anh đi, anh sẽ bảo vệ em khỏi ....Vũ Minh!

Chương 35: Lâm Vũ Minh, em hại chết anh Nin rồi, em giết người rồi anh ơi! T___T

chương 36: Nấm, anh Nin...hai người đang làm gì????

Chương 37: Lâm Vũ Minh, anh dám đi ...hẹn hò sao?

Chương 38: Và anh muốn hỏi Nấm rằng: chúng ta là thế nào?

Chương 39: Tôi không phải anh trai của Nấm!

Chương 40: Nấm còn không buông là anh...hôn Nấm đó!

Chương 41: Lâm Vũ Minh, nếu em có lỡ yêu anh rồi, thì em phải làm sao?

Chương 42: Loạn hết rồi!

Chương 43: Khi Nấm tức giận

Chương 44: Chơi thế nào là việc của anh, nhưng tiền phải thuộc về em!

Chương 45: Nấm ngồi yên đó cho anh, nghe rõ chưa?

Chương 46: Kéo áo lên, anh xoa bụng giúp Nấm!

Chương 47: Lâm Vũ Minh nhà em xảy ra chuyện lớn rồi!

Chương 48: Nấm...anh xin lỗi!

Chương 49: Cô bé Giang đó...là người yêu của con à?

Chương 49.5

Chương 50: Giá mà có thể ở bên nhau như thế này mãi mãi!

Chương 51: Hóa ra đây là em gái Vũ Minh trong truyền thuyết!

Chương 52: Kêu anh hắt nước lên người Nấm hả? Không bao giờ!

Chương 53: Nấm nói cho anh biết, thằng đó là thằng nào?

Chương 54 (ngắn) Thiên cơ không thể tiết lộ!

Chương 55: Thuốc sự thật!?!

Chương 56: Anh...không ổn!

Chương 57: Anh lạnh lắm, anh.... mượn tạm Nấm nhé!

Chương 58: Maaaa, nhà mình có ma!

Chương 59: Nấm, em phải chịu trách nhiệm với anh!

Chương 60: Khi Lâm Vũ Minh đau tay!

Chương 61: Anh nuôi Nấm!

Chương 62: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông

Chương 63: Anh chán làm anh trai của Nấm rồi!

Chương 64: Nấm ngốc! Anh yêu em!

Chương 65: em ngoan, thì anh sẽ không đi nữa có phải không?

Chương 66: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em thôi! <phần 1>

67: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em! <phần sau>

Ngỏ lời:

Ngoại truyện 1: Mật khẩu điện thoại của Lâm Vũ Minh

Ngoại truyện 2: Bộ mặt thật của Lâm Vũ Minh <Nấm kể chuyện>

Ngoại truyện 3: Lần đầu tiên của Nấm <Vũ Minh kể chuyện>

Phần 2-Chương 1: Hẹn hò! <p1>

Chương 2: Lâm Vũ Minh, đừng nhúc nhích!

Chương 3:

Chương 4: Yêu xa!

Chương 4: Hentai!

Chương 5: Chị Nấm có bồ rồi anh Vũ Minh ạ!

Chương 6: Hôm đó Bơ thấy....

Chương 7: Don't cry! I'm here!

Chương 8: Lâm Vũ Minh của tôi sắp về rồi?

Chương 9:Anh nuôi Nấm...Nấm nuôi con cho anh!

Chương 10: Nấm cứ phiền anh cả đời cũng được!

Chương 11: Lâm Vũ Minh, mẹ bán em cho người ta rồi!

Chương 12: Có 3 lí do để tôi từ chối cậu!

Chương 12:

Chương 13: Nấm của mày, đang ở chỗ của tao!

Chương 14: Hoang mang!

Chương 15: Căng thẳng!

Chương 16: ...!

Từ khóa tìm kiếm