Đọc Truyện theo thể loại
#13: 
Xa cách, sẽ mang lại nỗi nhớ. Là nhớ cái dáng cao cao của ai đó nấu ăn trong bếp, là nhớ cái cách ai đó kéo tôi ra khỏi chăn, là nhớ cái khuôn mặt mỗi lần xấu hổ lại đỏ bừng..là nhớ, nhớ phát hờn cái mùi bạc hà của ai đó! 


Xa cách sẽ có lúc mang lại tủi hờn. Tủi chứ, ngày lễ, ngày tết, người ta có đôi có lứa tôi thì một mình; ngày kiểm tra không làm được bài bị điểm kém, mẹ mắng cũng chỉ biết nín thinh, chẳng ai bảo kê cho mình nữa.


Ngày 21 hằng tháng đau bụng quằn quại, cũng chẳng có ai nhàn rỗi nấu cháo đậu đỏ cho ăn. Ngày lạnh, đi qua quán thịt nướng, thèm rỏ dãi cũng chẳng ai chịu dừng xe lại, mua cho một túi!


Xa cách, nhiều lúc...là cả sự sợ hãi, là sự bất an, dù có nói rằng, ngàn lần tôi tin tưởng lão nhưng lúc gọi điện cho lão, có tiếng chị gái nào đó cười đùa bên kia, lòng vẫn không khỏi bất an.


Xa cách, là nhiều lúc đau lòng, đau lòng đến bất, khi mẹ lão gọi điện về, nói chuyện chuyện với mẹ tôi,  rằng lão dạo ôn thi lại hay đau đầu lắm, có hôm còn bị chóng mặt rồi bị nôn. Đó cũng là lúc, tôi biết đến hai chữ"xót xa" nó thấm như thế nào. Bởi vì những lúc đó, tôi chẳng thể ở cạnh lão, à, tất nhiên tôi cũng chẳng phải bác sĩ chẳng giúp gì được cho lão nhưng ít nhất, tôi có thể xoa đầu cho lão.


Nhưng mà xa cách, cuối cùng, vẫn là mang lại hạnh phúc. Xa cách càng lâu, chờ đợi càng lâu, đến khi người ta trở về, thì sự chờ đợi, sự xa cách đó càng trở nên có ý nghĩa.
Ahihi...Nấm rảnh quá hén, nói dài dòng thế chứ thực ra chỉ muốn thông báo đúng 1 tin thôi
. Hôm nay, Vũ Minh về!
YEAHHHH!
**
Chuyện lão về, thực ra chỉ có tôi, anh Nin với lão biết. Lão bảo tôi không nói cho bố mẹ, sợ phiền bố mẹ, thành thử, hôm nay chỉ có tôi ra đón lão ở sân bay. Kế hoạch ban đầu là tôi với anh Nin sẽ đi đón lão, thế nào mà sang nay, anh Nin chạy vội vàng sang bảo, "Giang bị đau ruột thừa rồi, anh phải vào viện với Giang!"
Thế là xong, ông anh trời đánh của tôi cuối cùng vẫn là phải đi vào viện với người yêu, bỏ mặc tôi một mình! 
Nhưng mà không sao, tôi cũng chẳng đành lòng để anh Nin phải khó xử, lúc đó còn cười đá đểu: "không có mợ thì chợ vẫn đông vui, anh cứ đi tìm tình yêu của anh đi, để em một mình đi tìm tình yêu của em là được rồi...Một mình em, vẫn dư sức kéo Lâm Vũ Minh về, hihi!" 
Thế mà anh Nin bối rối mãi! anh bảo "Nấm ngốc như vậy...sợ đứa nào nó bắt cóc mất!"
Xí....chả hiểu sao mà anh NIn có thể nghĩ ra được cái chuyện tầm phào đó nữa.
Mà kể, vui lắm các bác ạ, cái cảm giác có người ở xa về ấy, háo hức, nôn nóng vô cùng!
Phải nói, tôi đã vui mừng đến cái độ, hôm nay Vũ Minh về thì tối hôm qua tôi đã không thể nào mà ngủ được. Nằm trằn trọc mãi, tưởng tượng mãi đến cái lúc, được lao đến bên cạnh lão mà....đấm cho lão một cái, vì cái tội "vô tình gây thương nhớ". 
Lâm Vũ Minh bảo tôi đừng đi đón lão một mình tự đón xe về được, lão còn bảo :"Anh....Sợ Nấm lạc đường, rồi mất công lên loa tìm trẻ lạc lại phiền!" 
Hahaha...Lâm Vũ Minh đúng là lo bò trắng răng, tôi đã gần 17 tuổi tới nơi rồi, lão còn lo vớ vẩn! 
Mà rồi thì lúc ra đến sân bay tôi mới đau khổ nhận ra, hình như lời lão nói linh nghiệm  vật vã. Cái sân bay...đúng là nó rộng như cái sân bay luôn! Bát ngát, mênh mông, bên này người, bên kia người, bên kia bên kia, toàn là người. Một mình tôi, một mẩu, lọt thỏm giữa cả một thế giới toàn người khổng lồ, và đương nhiên, rất nhanh sau đó, tôi bị người ta...vì vô tình hay vô ý không thấy rõ được thân hình "cao to" của tôi nên đã va vào tôi, khiến tôi ngã dập bàn tọa giữa sảnh lớn. 
Đau! Đau lắm luôn! Cái bàn tọa yêu quý của tôi!!!  T_____T
-"Bé con...có sao không em?" -Một anh cao cao, đội mũ lười trai màu đen, vừa vội vàng ngồi xuống kéo tôi đứng dậy, vừa xuýt xoa, câu đầu thì hỏi "có sao không?" câu thì hai thì đã lên giọng: 
-"Mà cũng tại em đấy, lùn quá làm chi, anh đi vội chẳng thấy....!"
Đấy, ngay câu thứ hai đã xát muối vào tim tôi, đau nhói! 
À, vâng, anh đẹp trai đáng kính kia, em biết em lùn rồi, và đừng có rêu rao cái sự lùn của em ở nơi công cộng như vậy! OK?
Bị đả kích, điên quá thế là tôi gắt lên:
-"Được rồi, được rồi, dù rất là đau, nhưng thôi, anh bỏ tay em ra được rồi đấy ạ, nắm tay như này không giải quyết được cái mông đau của em đâu!" 
-"Ái chà! Đanh đá nhỉ, Nấm lùn!" 
Anh ấy véo má tôi, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, vừa rồi, còn gọi là Nấm lùn nữa. haha, thật là ...có đúng là tôi lùn đến nỗi ai cũng gọi là Nấm được sao? Tôi gần một mét rưỡi rồi cơ mà! Thật là không phục!!! Không phục tẹo nào hết! 
-"Nào Nấm, đừng nhúc nhích! Đứng yên anh xem nào!"
Anh ta .... kéo tay tôi đứng dậy, rồi rất tự nhiên phủi đám bụi trên quần tôi xuống, sau thì kéo tôi lại hàng ghế chờ, cứ thế....cứ thế...mọi hành động, như thể, anh ta...quen biết tôi, mọi cử chỉ thân thiết không khác gì...Lâm Vũ Minh, thậm chí, cả đến cách nói chuyện...không, không hẳn là giống Lâm Vũ Minh nhưng rõ ràng anh ta gọi tôi là Nấm. Tôi cứ ngây ngốc như vậy, rồi cứ ngoan ngoãn nghe lời! Trong đầu chỉ lảng vảng một câu hỏi. 
Có lẽ nào....Lâm Vũ MInh của tôi...đi qua Úc....phẫu thuật thẩm mỹ xong rồi về???  @@
Tôi nghi ngờ nhìn kĩ lại anh ta một lần nữa, và tự cười lên cái suy nghĩ bệnh hoạn của mình! 
-"Nấm Lùn, vừa mới kêu đau giờ đã cười được rồi, hết đau rồi hử?"
-"Không...không, em cười là vì...anh vừa gọi đúng biệt danh của em, và anh thực sự...rất giống "anh trai" của em!" 
Tôi buột miệng nhận xét. 
-"Chỉ có điều...anh xấu trai hơn anh ấy thôi, hehehe!" -Tôi cố tình bổ sung thêm. 
Anh ấy xì một cái rõ dài, rõ ràng mặt không cam chịu khi bị tôi..."hạ thấp".
-"Đừng có so sánh anh với anh trai em!" 
Trông cái mặt anh ấy dỗi như trẻ con lại được nước cười lớn, chả hiểu sao, tôi có cảm giác, người này, rất giống Lâm Vũ Minh, và tôi chẳng ngại khi nói chuyện cùng. 
Anh ta rút trong túi ra cái khăn mùi soa trắng tinh, sạch sẽ, hồn nhiên đưa lên mặt tôi:
-"Nấm ...ngồi yên nào, mặt em lấm lem rồi, mới ngã có một cái thôi mà, sao lại tệ hại thế này!" 
 Tim tôi rõ ràng đập thình thịch, khoảng cách giữa tôi và anh ấy, gần, thật gần! Tôi thấy ngột ngạt! anh trai gì gì đó ơi, đừng như vậy chứ. Em có người yêu rồi anh ơi! 
Lúc tôi gạt ra, thì anh ta đã vừa vặn lau xong mặt tôi, còn dơ cái khăn..ố ố vàng ra nhăn mặt:
-"Đúng là bẩn thật ấy bé ạ, em nhìn này!!" 
Ơ!
Hahaha, trời ạ! Sao anh...có thể hồn nhiên được đến mức này cơ chứ! 
Tôi ngoài ngồi im, xấu hổ ra, thì không còn biết nói gì cho hợp tình hợp lí vào cái trường hợp đó! 
Anh ấy thấy tôi lặng im, lại chủ động mở lời: 
-"Anh hôm nay đến đấy là để đón 1 người! Một người bạn thân thiết, bọn anh có rất nhiều chuyện để nói với nhau, ,rất nhiều, rất nhiều, nhưng chưa kịp nói với nhau lời nào thì cậu ấy lại đi du học, thực sự là, anh rất nhớ cậu ấy!" 
-"Ưm...!"
-"Em sao vậy? KHông khỏe à?"
-"Không! Em....thấy có chút buồn ngủ!" 
Đôi mắt đó đỏ hoe ngước lên nhìn tôi, rõ ràng, tôi thấy anh ấy rất đau lòng, người bạn đó quả thật quan trọng với anh ấy như vậy ư, sao mà đến một người qua đường như tôi còn cảm thấy...cảm thấy đau lòng khi nhìn vào đôi mắt ấy như vậy? 
Tôi lắc lắc đầu, bỗng nhiên thấy...đôi mắt trĩu

«  Chương 12: Có 3 lí do để tôi từ chối cậu!

Chương 13: Nấm của mày, đang ở chỗ của tao! »

#anh #của #nam #trại

Mục lục

chương 1: Tôi là Nấm lùn di động

chương 2: anh em tôi ôm, 2 con người, 2 số phận

chương 3: Lâm Vũ Minh...em ghét anh!

chương 4: Lâm Vũ Minh...anh dám bán đứng em?

Chương 5: Nấm báo thù

Chương 6: Anh trai tôi...dỗi

Chương 7: Lâm Vũ Minh... anh ghen à?

Chương 8: Nấm ơi...anh sợ!

Chương 9: Lâm Vũ Minh...anh sao vậy?

Chương 10: Vũ Minh... bố mẹ có chuyện muốn nói với con

chương 11: Con mặc kệ...con không đi đâu hết...con ở đây với Nấm

Chương 12: Nấm...đến cả em cũng không cần anh sao?

chương 13: Anh Vũ Minh...có phải là sẽ chết không?

chương 14: Nhật kí của Lâm Vũ Minh

chương 15: Lâm Vũ Minh...em sẽ không cho anh đi đâu nữa!

Chương 16: Lâm Vũ Minh...anh yêu em thật đấy à?

Chương 17: Lâm Vũ Minh...nhớ cho kĩ, em là Nấm, tuyệt đối không được quên em!!!

Chương 18: Lâm Vũ Minh với 10 vạn câu hỏi vì sao của Nấm!

Chương 19: Lâm Vũ Minh...anh mau dậy đi lại nhé, Nấm chờ không nổi nữa rồi!

Chương 20: Cô bé này....em là ai?

Chương 21: Lâm Vũ Minh...anh ghét em lắm à?

Chương 22: Nấm thích thằng đó như vậy à?

Chương 23: Lâm Vũ Minh... anh bị...Gay thật à?

Chương 24: Anh Vũ Minh...cuối cùng cũng được gặp lại anh!

Chương 25: Na Anh ngoan như vậy...hay là sau này gả cho Vũ Minh nhà bác đi!

Chương 26: Nấm...ghen

Chương 27: Anh không đi nữa, Nấm không đi, anh cũng không đi!

Chương 28: Na Anh...em qua phòng anh mà ngủ này!

Chương 29: Một đêm ngủ cùng Lâm Vũ Minh

Chương 30:Lâm Vũ Minh là của tôi!

Chương 31: Lâm Vũ Minh...anh chưa thấy những thứ không nên thấy chứ?

Chương 32: Vậy...Nấm về với anh Nin đi!

Chương 33: Mai Hương em ...ghen đấy hả?

Chương 34: Mai Hương, nói yêu anh đi, anh sẽ bảo vệ em khỏi ....Vũ Minh!

Chương 35: Lâm Vũ Minh, em hại chết anh Nin rồi, em giết người rồi anh ơi! T___T

chương 36: Nấm, anh Nin...hai người đang làm gì????

Chương 37: Lâm Vũ Minh, anh dám đi ...hẹn hò sao?

Chương 38: Và anh muốn hỏi Nấm rằng: chúng ta là thế nào?

Chương 39: Tôi không phải anh trai của Nấm!

Chương 40: Nấm còn không buông là anh...hôn Nấm đó!

Chương 41: Lâm Vũ Minh, nếu em có lỡ yêu anh rồi, thì em phải làm sao?

Chương 42: Loạn hết rồi!

Chương 43: Khi Nấm tức giận

Chương 44: Chơi thế nào là việc của anh, nhưng tiền phải thuộc về em!

Chương 45: Nấm ngồi yên đó cho anh, nghe rõ chưa?

Chương 46: Kéo áo lên, anh xoa bụng giúp Nấm!

Chương 47: Lâm Vũ Minh nhà em xảy ra chuyện lớn rồi!

Chương 48: Nấm...anh xin lỗi!

Chương 49: Cô bé Giang đó...là người yêu của con à?

Chương 49.5

Chương 50: Giá mà có thể ở bên nhau như thế này mãi mãi!

Chương 51: Hóa ra đây là em gái Vũ Minh trong truyền thuyết!

Chương 52: Kêu anh hắt nước lên người Nấm hả? Không bao giờ!

Chương 53: Nấm nói cho anh biết, thằng đó là thằng nào?

Chương 54 (ngắn) Thiên cơ không thể tiết lộ!

Chương 55: Thuốc sự thật!?!

Chương 56: Anh...không ổn!

Chương 57: Anh lạnh lắm, anh.... mượn tạm Nấm nhé!

Chương 58: Maaaa, nhà mình có ma!

Chương 59: Nấm, em phải chịu trách nhiệm với anh!

Chương 60: Khi Lâm Vũ Minh đau tay!

Chương 61: Anh nuôi Nấm!

Chương 62: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông

Chương 63: Anh chán làm anh trai của Nấm rồi!

Chương 64: Nấm ngốc! Anh yêu em!

Chương 65: em ngoan, thì anh sẽ không đi nữa có phải không?

Chương 66: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em thôi! <phần 1>

67: Vũ Minh, anh là của em, của một mình em! <phần sau>

Ngỏ lời:

Ngoại truyện 1: Mật khẩu điện thoại của Lâm Vũ Minh

Ngoại truyện 2: Bộ mặt thật của Lâm Vũ Minh <Nấm kể chuyện>

Ngoại truyện 3: Lần đầu tiên của Nấm <Vũ Minh kể chuyện>

Phần 2-Chương 1: Hẹn hò! <p1>

Chương 2: Lâm Vũ Minh, đừng nhúc nhích!

Chương 3:

Chương 4: Yêu xa!

Chương 4: Hentai!

Chương 5: Chị Nấm có bồ rồi anh Vũ Minh ạ!

Chương 6: Hôm đó Bơ thấy....

Chương 7: Don't cry! I'm here!

Chương 8: Lâm Vũ Minh của tôi sắp về rồi?

Chương 9:Anh nuôi Nấm...Nấm nuôi con cho anh!

Chương 10: Nấm cứ phiền anh cả đời cũng được!

Chương 11: Lâm Vũ Minh, mẹ bán em cho người ta rồi!

Chương 12: Có 3 lí do để tôi từ chối cậu!

Chương 12:

Chương 13: Nấm của mày, đang ở chỗ của tao!

Chương 14: Hoang mang!

Chương 15: Căng thẳng!

Chương 16: ...!

Từ khóa tìm kiếm